Năm ta năm tuổi, mẫu thân vì muốn nhận nữ nhi của trúc mã đã khuất làm con dưới danh nghĩa mình, liền giấu phụ thân đang chinh chiến bên ngoài, bán ta cho bọn buôn người.
Khi bị bọn buôn người kéo đi, mẫu thân ôm chặt biểu muội vào lòng, dịu giọng hứa hẹn:
“Đừng sợ, từ nay về sau, con chính là nữ nhi duy nhất của nương.”
Từ đó mười lăm năm, biểu muội đội thân phận của ta, ở Thẩm phủ sống trong nhung lụa, học cầm kỳ thi họa.
Còn ta, lại ở trong ám doanh, giữa đống người chết tranh cơm với chó hoang.
Sau này, vị hoàng tử sa cơ mà ta cứu ở biên quan được ta từng bước nâng lên ngôi vị đế vương.
Để báo đáp, tân đế phá lệ ban cho ta thân phận hoàng thất, để ta trở thành Nhiếp chính Trưởng công chúa quyền khuynh triều dã.
Hôm nay trong cung tuyển phi, nội giám cung kính dâng danh sách giữ thẻ đã được định sẵn lên trước mặt ta.
Đứng đầu danh sách, rõ ràng viết bản danh năm xưa của ta: Thẩm Thanh Chi.
Thị nữ đứng bên cạnh tán thưởng:
“Vị đích nữ Thẩm gia này danh chấn kinh thành, Thẩm phu nhân còn dâng vạn lượng hoàng kim hiếu kính Trưởng công chúa, chỉ cầu Trưởng công chúa thành toàn.”
Ta cầm bút chấm mực, hung hăng gạch một nét lên vị trí bắt mắt nhất trong danh sách.
“Ngoại trừ nàng ta, những người còn lại đều giữ.”