Năm ta năm tuổi, mẫu thân vì muốn nhận nữ nhi của trúc mã đã khuất làm con dưới danh nghĩa mình, liền giấu phụ thân đang chinh chiến bên ngoài, bán ta cho bọn buôn người.

Khi bị bọn buôn người kéo đi, mẫu thân ôm chặt biểu muội vào lòng, dịu giọng hứa hẹn:

“Đừng sợ, từ nay về sau, con chính là nữ nhi duy nhất của nương.”

Từ đó mười lăm năm, biểu muội đội thân phận của ta, ở Thẩm phủ sống trong nhung lụa, học cầm kỳ thi họa.

Còn ta, lại ở trong ám doanh, giữa đống người chết tranh cơm với chó hoang.

Sau này, vị hoàng tử sa cơ mà ta cứu ở biên quan được ta từng bước nâng lên ngôi vị đế vương.

Để báo đáp, tân đế phá lệ ban cho ta thân phận hoàng thất, để ta trở thành Nhiếp chính Trưởng công chúa quyền khuynh triều dã.

Hôm nay trong cung tuyển phi, nội giám cung kính dâng danh sách giữ thẻ đã được định sẵn lên trước mặt ta.

Đứng đầu danh sách, rõ ràng viết bản danh năm xưa của ta: Thẩm Thanh Chi.

Thị nữ đứng bên cạnh tán thưởng:

“Vị đích nữ Thẩm gia này danh chấn kinh thành, Thẩm phu nhân còn dâng vạn lượng hoàng kim hiếu kính Trưởng công chúa, chỉ cầu Trưởng công chúa thành toàn.”

Ta cầm bút chấm mực, hung hăng gạch một nét lên vị trí bắt mắt nhất trong danh sách.

“Ngoại trừ nàng ta, những người còn lại đều giữ.”

1

Nội giám khom người, nơm nớp lo sợ thu lại tập danh sách đã được chu bút đánh dấu, nín thở lui ra ngoài.

Cánh cửa điện nặng nề khép lại, tẩm điện rộng lớn thoáng chốc yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

“Điện hạ, vị Thẩm gia tiểu thư Thẩm Thanh Chi này…”

Thị nữ thân cận Trúc Chi vừa thay trà cho ta, vừa cả gan khẽ mở lời:

“Nô tỳ nghe nói nàng là tài nữ bậc nhất kinh thành, Thẩm phu nhân còn dâng nhiều lễ hiếu kính như vậy…”

Ta nhìn vệt chu sa dính trên đầu ngón tay, đỏ tươi như máu.

Thẩm Thanh Chi.

Cái tên này, Thẩm Nhược Dao đã dùng suốt mười lăm năm.

Chắc đến ngay cả chính nàng ta cũng đã quên, cái tên này vốn thuộc về ai.

“Tài nữ?”

Ta cười lạnh một tiếng, đầu ngón tay chậm rãi vuốt lên mặt trong cổ tay.

Nơi đó có một vết thương cũ nhiều năm, cho dù dùng loại thuốc quý nhất cũng không thể xóa đi vết sẹo ấy.

Mười lăm năm trước, đêm Nguyên Tiêu đèn hoa rực rỡ.

Ta không đợi được cây kẹo hồ lô mẫu thân mua cho ta, thứ ta đợi được là chiếc bao tải thô ráp của bọn buôn người.

Bọn chúng không bán ta vào nhà giàu làm nha hoàn.

Mà vì muốn kiếm thêm vài lượng bạc, chúng ném ta vào kỹ quán hạ đẳng nhất ngoài tái ngoại.

Trong cái lò đất tối tăm không thấy ánh mặt trời ấy, ta đã thấy hết thứ nhân tính nhơ nhớp nhất.

Vì muốn sống sót, ta từng tranh cơm thiu với chó hoang.

Khi thanh sắt nung đỏ dí vào cổ tay, ta sống chết cắn đứt cổ mụ tú bà kia.

Ta không phải viên minh châu được Thẩm phu nhân nuôi trong nhung lụa.

Ta là ác quỷ bò ra từ địa ngục Tu La.

Từ lò đất đến biên quan, từ một tiểu tốt vô danh giữa đống người chết, đến Nhiếp chính Trưởng công chúa thay tân đế bình định triều đường.

Suốt chặng đường này, ta giẫm lên xương trắng chồng chất, hai tay nhuốm đầy máu tanh.

Thiếu niên nay ngồi trên long ỷ kia, từng là đứa con hoang không được tiên đế sủng ái nhất.

Tiên đế chán ghét hắn, đày hắn đến biên quan Bắc cảnh, ngoài mặt nói là rèn luyện, thực chất là mặc hắn tự sinh tự diệt.

Là ta, trong đêm gió tuyết ấy, xách hắn đang sắp chết cóng dậy, đưa cho hắn một thanh kiếm nhuốm máu.

Ta phò tá hắn đăng cơ, chẳng qua là vì hắn có thể để ta ngồi lên vị trí đủ để định đoạt sinh tử này.

Sau khi bệ hạ đăng cơ, cảm niệm ân cứu mạng và phò tá của ta, phong ta làm Nhiếp chính Trưởng công chúa, ban hiệu Chiêu Dương.

Còn vị mẫu thân tốt đẹp của ta, bà ta lại tưởng rằng ta đã thật sự chết rồi.

Bà ta để biểu muội đội tên ta, mặc y phục cũ của ta, yên tâm thoải mái hưởng thân phận đích nữ vốn thuộc về ta.

Thậm chí còn muốn tiến cung, chia một phần phú quý ngập trời này.

Ta vuốt qua vết sẹo dữ tợn nơi cổ tay.

“Thẩm tiểu thư quả thật có tài.”

Ta tự giễu cười một tiếng.

“Có thể dùng đồ của người chết thuận tay đến vậy, e là trên đời này chẳng mấy ai sánh được với nàng ta.”

Trúc Chi cảm nhận được sát khí quanh thân ta, sợ đến mức quỳ phịch xuống đất.

“Điện hạ bớt giận…”

“Có gì đáng giận?”

Ta chống trán, nhìn cái bản danh vừa quen thuộc vừa xa lạ trên danh sách: Thẩm Thanh Chi.

Ta hao hết tâm cơ bò từ địa ngục trở về, thứ ta chờ chính là ngày này.

“Trả danh sách này về.”

Ta nhấc bút, viết thật mạnh một chữ sau lưng danh sách.

“Niêm án lưu hồ sơ. Thẩm gia Thẩm Thanh Chi, phẩm hạnh bất chính, mạo danh khi quân. Nói với Nội vụ phủ, Thẩm gia không có nữ nhi này.”

Thẩm phu nhân, mệnh quý nhân mà bà cầu suốt mười lăm năm.

Ta sẽ tự tay chặt đứt giúp bà.

2

Rạng sáng hôm sau, khi ta còn đang phê duyệt tấu chương, Trúc Chi đã bưng một bát trà sâm nguội ngắt, sắc mặt trắng bệch bước vào.

“Điện hạ, bên ngoài… bên ngoài xảy ra chuyện rồi.”

Nàng dâng lên một tờ giấy mỏng, đầu ngón tay còn đang run rẩy.

Ta liếc qua, là một bài thơ.

“Minh châu phủ bụi nào oán trách, chỉ hận chưa gặp kẻ biết ngọc.”

Nét chữ thanh tú, lời thơ ai oán, cả bài không nhắc một chữ oan, nhưng câu nào cũng như rớm máu.

Trong thơ, nàng ta ví mình như viên ngọc quý bị vứt bỏ, ngầm ám chỉ ta là kẻ tầm thường không biết nhìn hàng.

Hay cho một chiêu lấy lui làm tiến.

Bút pháp này, ta quá quen thuộc.

Thuở nhỏ, mỗi khi mẫu thân muốn xin phụ thân thứ gì cho biểu muội, bà ta đều dùng cách này.

Bà ta chưa bao giờ nói thẳng, chỉ thở dài thườn thượt trước mặt phụ thân, nói biểu muội mệnh khổ, nói bản thân vô năng, ép phụ thân không thể không chủ động mở miệng.

Giờ đây, hai mẹ con bọn họ lại đem thủ đoạn ấy dùng lên người ta.

“Bài ‘Thỉnh Tội Thi’ này đã truyền khắp Quốc Tử Giám rồi.”

Giọng Trúc Chi nghẹn ngào:

“Ai ai cũng nói Thẩm gia tiểu thư tài tình cái thế, phẩm tính càng cao khiết, bị loại ắt hẳn có nỗi oan tày trời. Bọn họ đều mắng ngài… mắng ngài đố kỵ người tài, chuyên quyền độc đoán.”

Ta ném tờ giấy vào chậu than bên cạnh, ngọn lửa lập tức nuốt chửng nó.

Đố kỵ?

Ta có gì để đố kỵ?

Đố kỵ nàng ta cướp mất đời ta, hay đố kỵ nàng ta có một người nương sẵn lòng bỏ rơi con ruột vì nàng ta?

“Nàng ta đâu?”

Ta lạnh giọng hỏi.

“Quỳ… quỳ ngoài cửa cung rồi.”

Trúc Chi run giọng đáp:

“Thẩm tiểu thư mặc một thân áo trắng, không son phấn, cứ quỳ thẳng tắp trước Thừa Thiên Môn. Cấm quân giữ cửa khuyên thế nào cũng không đi, chỉ nói mình không biết đã phạm lỗi gì khiến Trưởng công chúa nổi giận, nguyện quỳ mãi tại đó cho đến khi Trưởng công chúa cho nàng một lời rõ ràng.”

Ta đứng dậy đi đến bên cửa sổ, từ xa nhìn về hướng cổng cung nguy nga.

Ta như có thể trông thấy cảnh tượng ấy.

Một nữ tử yếu mềm xinh đẹp, quỳ thẳng trong ánh bình minh, dẫn tới vô số người qua đường vây xem và thương cảm.

Những văn nhân mặc khách tự xưng phong lưu kia, e là lòng cũng sắp nát rồi.

Còn ta, vị Nhiếp chính Trưởng công chúa ở sâu trong cung, ngay cả mặt cũng không chịu lộ, liền trở thành độc phụ ỷ thế hiếp người, ngang ngược vô lý trong miệng bọn họ.

Đúng là một vở kịch hay.

“Điện hạ, dư luận đang sôi sục. Nếu cứ để nàng ta quỳ tiếp, e là sẽ tổn hại đến thanh danh của ngài…”

Trúc Chi gấp đến sắp khóc.

“Hay là nô tỳ đi đuổi nàng ta đi?”

“Đuổi?”

Ta khẽ cười một tiếng, xoay người lại. Hàn ý nơi đáy mắt khiến Trúc Chi lập tức im bặt.

“Nàng ta không phải muốn một lời rõ ràng sao?”

Ta chỉnh lại ống tay áo, từng bước đi về trước án.

“Truyền lệnh xuống.”

“Mở cửa cung, để nàng ta vào.”

“Bổn cung sẽ đích thân cho nàng ta lời rõ ràng ấy.”

3

Nửa canh giờ sau, mẫu nữ Thẩm gia được dẫn vào Trường Tín điện.

Thẩm phu nhân mặc một thân triều phục cáo mệnh lộng lẫy, châu ngọc đầy đầu gần như sáng đến chói mắt.

Bà ta kéo Thẩm Nhược Dao mặc áo trắng váy trắng bên cạnh, hai má vì quỳ mà đỏ ửng. Vừa vào điện, hai người liền quỳ phịch xuống đất.

“Tội phụ khấu kiến Trưởng công chúa điện hạ, điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

Sự nịnh nọt trong giọng nói ấy, dù cách mười hai lớp rèm châu, vẫn xuyên vào tai ta.

Thẩm Nhược Dao quỳ bên cạnh bà ta, cúi thấp đầu, bả vai khẽ run, dáng vẻ như chịu oan khuất ngập trời nhưng cố nhịn không dám nói.

Ta không cho các nàng đứng dậy, chỉ bưng chén trà ấm bên tay, thổi nhẹ lớp bọt nổi.

Trong điện lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng thổi trà chậm rãi của ta.

Thẩm phu nhân không quỳ nổi nữa. Bà ta lết gối tiến lên hai bước, ngẩng khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng lên, vành mắt lập tức đỏ hoe.

“Điện hạ, thần phụ dạy nữ nhi không nghiêm, không biết Dao nhi đã mạo phạm điện hạ ở đâu mà khiến ngài nổi giận đến vậy. Đứa nhỏ này cũng là người thật lòng, cứ nhất quyết phải tự mình đến thỉnh tội với ngài, đã quỳ đến thương cả gối ngoài cửa cung. Cầu điện hạ nể tình nàng tuổi nhỏ vô tri, tha cho nàng lần này.”

Từng câu bà ta đều đang thỉnh tội, nhưng trong lời nói ngoài lời nói lại đều phô bày phẩm chất tốt đẹp của nữ nhi bà ta.

“Tuổi nhỏ vô tri?”

Ta cách rèm châu nhìn bóng người mơ hồ ấy:

“Thẩm tiểu thư năm nay đã mười chín, sớm qua tuổi cập kê, nói gì đến tuổi nhỏ?”

Thẩm phu nhân bị ta chặn họng, ý cười trên mặt cứng đờ.

“Điện hạ nói phải, là thần phụ lỡ lời.”

Bà ta vội vàng dập đầu, sau đó lại ngẩng đầu, chuyển lời:

“Chỉ là đứa nhỏ Dao nhi này, từ nhỏ đã được phụ thân mất sớm ký thác kỳ vọng lớn lao. Nếu không phải điện hạ… nếu không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, nàng vốn nên là người có hy vọng nhất trong nhóm tú nữ lần này được phụng sự bệ hạ.”

Ý tứ trong lời bà ta đã quá rõ.

Nếu không phải ta âm thầm cản trở, nữ nhi của bà ta đã chắc chắn là người trong cung.

Thẩm Nhược Dao vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng ngẩng đầu. Gương mặt kia như hoa lê đẫm mưa, khiến người ta không khỏi thương xót.

“Trưởng công chúa điện hạ.”

Nàng nghẹn ngào mở miệng.

“Thần nữ chưa từng dám vọng tưởng thánh ân, chỉ cầu có thể dốc chút sức mọn vì giang sơn xã tắc. Hôm qua bị loại, thần nữ tự biết phúc mỏng, không dám có nửa phần oán hận. Chỉ là… chỉ là thần nữ nghe ngoài kia có lời đồn đại, vu cáo điện hạ vì tư tình mà bỏ việc công, thần nữ đau lòng như dao cắt. Vì vậy mới cả gan đến đây, chỉ cầu điện hạ có thể ban cho thần nữ một tội danh.”

Nói rồi, nàng nặng nề dập đầu xuống nền gạch vàng lạnh lẽo.

“Nếu thần nữ thật có lỗi, nguyện nhận bất cứ trách phạt nào, tuyệt không oán than. Chỉ cầu điện hạ đừng vì một mình thần nữ mà gánh tiếng bất công!”

Hay cho một kẻ trung tâm hộ chủ, đại nghĩa lẫm liệt.

Ta gần như muốn vỗ tay khen nàng ta.

Ta phất tay, ra hiệu cho nội giám cuốn rèm châu lên.

Ánh sáng trong điện lập tức bừng lên, ta rốt cuộc cũng nhìn rõ gương mặt kia.

Mười lăm năm trôi qua, nàng ta càng ngày càng giống mẫu thân ta.

Cùng là đôi mày lá liễu, cùng là đôi mắt hàm tình, đến ngay cả thần thái ấm ức mà kiên cường trên mặt lúc này cũng giống như đúc.

Nhưng rõ ràng, ta mới là con ruột.

Năm xưa, mẫu thân chính là dùng biểu cảm này quỳ trước mặt phụ thân, cầu được mọi thứ cho nàng ta.

Ta chậm rãi bước xuống bậc thềm.

Thẩm phu nhân chỉ xem ta là Nhiếp chính Trưởng công chúa cao cao tại thượng, chưa từng gặp mặt, cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Bà ta nhìn y phục quý giá trên người ta, chỉ nghĩ ta là quý duệ hoàng thất, hoàn toàn không nhận ra gương mặt từng trải phong sương trước mắt này, trong đường nét còn ẩn bóng dáng đứa trẻ nhỏ năm xưa bị bà ta bỏ lại giữa hội đèn.

Bà ta không nhận ra ta.

Mười lăm năm luyện ngục, ta sớm đã không còn là đứa bé mềm yếu sẽ đuổi theo bà ta đòi kẹo hồ lô nữa.

Ta dừng trước mặt Thẩm Nhược Dao, dùng móng hộ giáp nạm hồng bảo thạch nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên.

“Ngươi thật sự muốn biết vì sao mình bị loại?”

Trong mắt Thẩm Nhược Dao ngấn lệ, kiên định gật đầu.

Ta cười, nhìn gương mặt giả tạo giống mẫu thân như đúc của nàng ta, gằn từng chữ:

“Bởi vì gương mặt này của ngươi, bổn cung nhìn thật sự chướng mắt.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Thẩm phu nhân và Thẩm Nhược Dao lập tức tái nhợt không còn giọt máu.

4

Thẩm phu nhân ngay tại chỗ trắng bệch mặt, môi run rẩy, một chữ cũng không nói nên lời.

Thẩm Nhược Dao càng mềm nhũn người, nếu không được mẫu thân nàng đỡ lấy, e là đã ngã bệt xuống đất.

Ta không nhìn các nàng thêm nữa, xoay người trở về cao tọa.

“Lui ra đi.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!