“Ở giây thứ bốn mươi hai của livestream, người đàn ông áo đen A mặc áo thun sẫm màu đứng bên trái lối vào dành cho thí sinh. Hắn cách bàn kiểm tra chưa tới hai mươi mét, đó là lối bắt buộc tất cả thí sinh phải đi qua để xác minh danh tính, nhưng hắn căn bản không nhìn thí sinh mà vẫn luôn nhìn về hướng xe trường chạy tới!”

“Người đàn ông áo đen B kiểm soát dải phân cách ở khu vực đỗ xe tạm, vừa hay chặn cứng điểm xe trường cho học sinh xuống. Người đàn ông áo đen C đứng ở hàng đầu khu vực phụ huynh chờ, dùng thân hình to lớn hoàn toàn che khuất tầm mắt của phụ huynh phía sau.”

“Ba người này đứng thành thế hình tam giác, vừa hay tránh được hai camera chính trước cổng trường!”

“Trong điểm mù này, bọn họ có ít nhất hai phút để tráo giấy tờ thật trong thùng thành giấy tờ giả, hoặc trực tiếp nhét những kẻ thi hộ đã chuẩn bị từ trước vào đội ngũ!”

Nhân viên tổng đài không nói gì, nhưng tôi nghe thấy phía sau có tiếng gọi đồng nghiệp điều camera.

Tôi nghiến răng, cố kiềm lại cơn run rẩy.

“Còn nữa, tối qua khi Triệu Kiến Quốc thu giấy tờ, sau khi cầm được giấy xác nhận, bước đầu tiên của ông ta là xem ảnh trên căn cước, bước thứ hai là lật giấy báo dự thi xem số phòng thi, bước thứ ba là nhìn chằm chằm vào số liên lạc phụ huynh ở dưới cùng giấy xác nhận!”

“Đó không phải một giáo viên đang xác nhận an toàn cho học sinh! Ông ta đang làm bước sàng lọc nhân sự cuối cùng!”

“Ông ta đang chọn những học sinh có bối cảnh gia đình yếu, thành tích ổn định, và hôm nay chắc chắn phụ huynh sẽ không có mặt ngoài điểm thi!”

“Phụ huynh không có mặt thì sẽ không ai có thể phát hiện con mình bị tráo ngay trước cổng trường!”

“Đây căn bản không phải giữ hộ giấy tờ. Đây là một âm mưu nhắm vào thí sinh xuất thân từ gia đình bình thường!”

Đầu dây bên kia im lặng như chết.

Tất cả sự mất kiên nhẫn và nghi ngờ trước đó đều biến mất không còn dấu vết.

Chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập của nhân viên tổng đài.

5

Trong ống nghe vang lên tiếng gõ phím gấp gáp.

Giọng nhân viên tổng đài lộ ra sự hoảng loạn không che giấu nổi.

“Bạn học, cảnh tình liên quan đến kỳ thi đại học cần sự phối hợp của nhiều đơn vị như Sở Giáo dục, Cục Công an và ban khảo thí.”

“Chúng tôi cần xác minh quy trình trước, xin em giữ điện thoại thông suốt…”

Tôi tức đến bật cười. Từ lồng ngực vang lên từng tiếng cười khẩy.

“Xác minh quy trình?”

“Tối qua lúc tám giờ rưỡi tôi đã báo cảnh sát rồi!”

“Tôi cũng đã để lại mã số tố cáo bằng tên thật ở viện khảo thí thành phố!”

“Chính các anh luôn miệng nói giáo viên có lòng tốt, nói tôi nghi thần nghi quỷ!”

Tôi đột nhiên nâng cao giọng, âm thanh gần như muốn xuyên thủng ống nghe.

“Bây giờ đám người đó đang đứng ngay trước cổng điểm thi!”

“Mỗi một phút kéo dài, sẽ có một người xuất thân từ gia đình bình thường bị người khác cướp sạch cả cuộc đời!”

Nhân viên tổng đài bên kia vội vã gọi điều phối phía sau.

Tôi lạnh lùng cắt ngang anh ta.

“Đi kiểm tra bản ghi tiếp nhận báo án của cục thành phố tối qua.”

“Tôi chính là thí sinh lớp mười hai bị các anh ghi vào hệ thống là mắc chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng, Thẩm Chi.”

“Tất cả video, ảnh chụp đối chiếu, báo cáo phân tích vị trí đứng, tôi đã đóng gói gửi hết vào email công khai của cục thành phố và viện khảo thí rồi.”

“Có tiếp nhận hay không, các anh tự xem mà quyết định!”

Tôi không cho đối phương bất kỳ cơ hội giữ máy nào, trực tiếp cúp điện thoại.

Tôi lục từ ngăn sâu nhất trong hộc bàn ra một chiếc túi đeo sát người chống nước trong suốt.

Căn cước.

Giấy báo dự thi.

Hai tấm thẻ mỏng manh ấy bị tôi siết chặt trong tay.

Tôi cẩn thận bỏ chúng vào túi chống nước, buộc sát vào vùng bụng, bên ngoài khoác chiếc áo đồng phục rộng thùng thình.

Khóa kéo được kéo thẳng lên tận trên cùng, che khuất cằm.

Làm xong tất cả, tôi đẩy cửa ra, chuẩn bị một mình đến điểm thi.

Vừa bước ra khỏi cửa chống trộm của tòa nhà, ba chiếc xe con màu đen lặng lẽ dừng trước cổng khu chung cư.

Không bật còi.

Không nháy đèn cảnh sát.

Cửa xe mở ra, vài người đàn ông mặc thường phục, vẻ mặt lạnh lùng nhanh chóng bước xuống.

Toàn bộ cơ bắp trên người tôi lập tức căng cứng, cả người áp sát vào bức tường chịu lực cạnh cửa tòa nhà.

Người đàn ông trung niên dẫn đầu sải bước về phía tôi, lấy giấy tờ trong áo ra.

Tôi quát lớn ngăn lại:

“Đứng yên!”

“Lùi lại ba mét! Giơ giấy tờ lên cao!”

Người đàn ông trung niên dừng bước, làm theo lời tôi, giơ thẻ cảnh sát lên không trung.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ đó.

Số hiệu cảnh sát.

Họ tên.

Vị trí dấu nổi.

Tôi lại nhanh chóng quét mắt qua ba chiếc xe đậu trước cửa.

Biển số đều thuộc dải số nội bộ của hệ thống công an địa phương.

Máy ghi hình chấp pháp đeo trên vai người đàn ông dẫn đầu đang sáng đèn đỏ, mã số hoàn toàn tương ứng với số hiệu cảnh sát.

Cảnh sát hình sự dẫn đội cất thẻ, giọng gấp gáp mà nghiêm trọng.

“Bạn học Thẩm Chi, cục thành phố đã thành lập tổ chuyên án khẩn cấp.”

“Chúng tôi cần em hỗ trợ xác nhận những người bất thường ngoài điểm thi. Lên xe ngay!”

Tôi không nói thừa, chui vào xe chỉ huy.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!