Ngày đại hôn, phu quân đã nói thẳng trước mặt mọi người rằng ta còn chẳng bằng một sợi l/ô/ng của bạch nguyệt quang trong lòng hắn.
Vậy mà vừa nhìn thấy ta, hắn lại đứng sững tại chỗ đến mức chảy cả m.á.u mũi.
Cố Bắc Châu cuống quýt rút khăn tay lau m.á.u, miệng còn hung dữ quát ta:
“Ngươi đừng có tự mình đa tình! Ta bị thế này là vì ngươi xấu quá thôi!”
Ta lặng lẽ nhìn hắn một lúc rồi nhỏ giọng nhắc:
“Nhưng thứ chàng đang cầm… là khăn tay của ta.”
Sắc mặt Cố Bắc Châu lập tức cứng đờ.
“Ta… ta chỉ cầm nhầm.”
Hắn vội vàng lục tung người lên như muốn tìm thứ khác để cứu vãn.
Kết quả càng luống cuống càng loạn.
Một chiếc yếm của ta bị hắn kéo ra trước tiên.
Tiếp đó là túi hương của ta.
Thậm chí còn có cả một chiếc tất của ta giấu trong ng//ực áo.