Ta không chỉ là nương thân của Lục Cảnh, ta còn là con gái của người khác.

Nương ta vẫn còn đang ở Từ Châu.

Suy đi tính lại, ta quyết định phải trấn an Tiêu Kỳ Hành trước.

Đợi sau khi hắn chính thức sắc phong Lục Cảnh làm Thái t.ử, ta sẽ lén chuồn đi.

Nhìn gương mặt lúc ngủ của người bên cạnh, ta bỗng nảy sinh ý định trêu chọc hắn.

Ta túm lấy một lọn tóc, khều khều lên mặt hắn làm trò ngứa ngáy.

Sau vài lần gạt ra, Tiêu Kỳ Hành bỗng mở bừng mắt.

Hắn lật người đè ta dưới thân, nói một câu mơ màng trầm đục:

“A Vũ, đừng quậy.”

Chỉ một câu nói ấy thôi đã kéo suy nghĩ của ta bay về những năm tháng trước kia.

Hồi đó Tiêu Kỳ Hành cũng rất thích gọi tên ta ở trên giường.

Có khi dịu dàng, có lúc lại quyến luyến…

“A Vũ, ta muốn ngắm nàng ngủ.”

“A Vũ, ta muốn nàng…”

“A Vũ, hôm nay ta muốn nhìn nàng ở trên…”

Tiêu Kỳ Hành, nếu ngươi không sinh ra trong gia đình đế vương thì tốt biết mấy…

10

Liên tục mấy ngày liền, Tiêu Kỳ Hành đều chạy đến chỗ ta ngay sau khi bãi triều.

Hắn bày tấu chương mang theo ra rồi nghiêm túc phê duyệt.

Ta buồn chán chống cằm, lời đến bên miệng rồi mà không biết phải mở lời ra sao.

Tiêu Kỳ Hành không ngẩng đầu lên, nhưng lại giống như đi guốc trong bụng ta vậy.

“A Vũ có lời gì thì cứ nói thẳng ra.”

Là chính hắn bảo ta nói đấy nhé.

Ta nhích lại gần hắn, hỏi: “Mỗi ngày ngươi đều đến chỗ ta, phi tần chốn hậu cung không ghen sao?”

Trước kia lúc rảnh rỗi, ta cũng thích đọc mấy cuốn thoại bản.

Nếu diễn theo đúng tình tiết trong thoại bản thì tiếp theo đây, đám phi tần nơi hậu cung của Tiêu Kỳ Hành để giữ chân hắn chắc chắn sẽ ra tay với ta.

Hắn giữ ta lại kinh thành, chẳng lẽ chưa từng nghĩ xem ta có thể sống sót nổi hay không?

Tiêu Kỳ Hành đặt b.út trong tay xuống, hỏi: “Rốt cuộc A Vũ muốn nói cái gì?”

Mà thôi, dù sao ta cũng chẳng thèm làm phi tần của hắn, lo lắng mấy chuyện đó làm chi cho mệt người.

Ta lắc đầu nói: “Khi nào ngươi mới dẫn tiểu Cảnh ra ngoài gặp ta? Cũng mấy ngày rồi chưa gặp thằng bé, ta nhớ nó lắm.”

Tiêu Kỳ Hành chẳng cần suy nghĩ đã từ chối ngay:

“Mỗi ngày nó đều phải đến Thượng Thư Phòng học bài, làm gì có thời gian chơi bời lêu lổng.”

Được rồi.

Ta lại hỏi: “Vậy khi nào ngươi mới sắc phong nó làm Thái t.ử?”

Tiêu Kỳ Hành nghe vậy thì cầm một cuốn tấu chương trên bàn lên, cười lạnh liên tục.

“Lục Vũ, đừng tưởng ta không biết, mưu tính nhỏ nhen kia của nàng đều viết hết lên mặt rồi kìa.”

“Chẳng phải nàng chỉ đợi ta sắc phong Tiêu Cảnh xong là sẽ lập tức cao chạy xa bay sao?”

“Ta khiến nàng chán ghét đến mức đó cơ à?”

“Bởi vì ta nạp người khác, cho nên nàng có thể một lần nữa bỏ rơi ta một cách hiển nhiên đúng không?”

“Ta chưa bao giờ nằm trong sự lựa chọn của nàng cả, năm đó cứu ta, chắc cũng chỉ là thuận tay thôi nhỉ.”

Tràng câu hỏi dồn dập của hắn làm ta không biết phải trả lời thế nào.

Ta chỉ có thể cúi đầu xuống, không nhìn hắn nữa.

Ta không thể đáp lại tình cảm của hắn, tự nhiên là có lý do của riêng mình.

Trước hết, thân phận giữa chúng ta là một rãnh sâu ngăn cách không thể vượt qua.

Tiếp theo, ta không cách nào thuyết phục bản thân phải chung chồng với biết bao người đàn bà khác, cho dù người đó có là thiên t.ử đương triều đi chăng nữa.

“Nếu như ta trở về liền giải tán hậu cung, nàng có thể vì ta mà ở lại không?”

Tiêu Kỳ Hành nghiêm túc nhìn ta, sâu trong ánh mắt mang theo sự khẩn cầu.

Ta vẫn giữ im lặng.

Chỉ qua vài giây nhìn nhau ngắn ngủi, vành mắt Tiêu Kỳ Hành đã đỏ lên.

Chắc là hắn đã hiểu ý của ta nên rủ mắt xuống.

“Như vậy cũng không được sao? Ta muốn biết lý do tại sao?”

Ta quay mặt đi chỗ khác, nhẫn tâm nói:

“Tiêu Kỳ Hành, ngươi nên là người hiểu rõ hơn ai hết con đường ngươi đã đi qua gian nan thế nào.”

“Sau lưng không người chống đỡ, liên tục bị ám toán, nhiều lần suýt chút nữa là mất mạng.”

“Ta không muốn tiểu Cảnh phải giống như ngươi. Mẫu phi của nó không thể là một thường dân xuất thân thấp kém. Nếu ngươi thật lòng yêu ta thì hãy yêu thương Lục Cảnh cho thật tốt, đừng sinh thêm cho nó một đống đệ đệ muội muội nữa, để cuộc đời này của nó được suôn sẻ một chút.”

Sau ngày hôm đó, Tiêu Kỳ Hành không xuất hiện nữa.

Thế nhưng, tin tức Lục Cảnh được sắc phong làm Thái t.ử đã nhanh ch.óng truyền ra từ trong cung.

Tiêu Kỳ Hành chung quy vẫn nghe lọt tai lời ta nói.

11

Tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng vơi đi một nửa.

Nương ta cũng gửi thư đến, trong thư hỏi chuyến đi này của ta có thuận lợi không, còn hỏi khi nào ta mới trở về.

Đi ra ngoài cũng mấy tháng trời rồi, ta thật sự có chút nhớ bà.

Ta đã quan sát kỹ rồi, phủ đệ này của Tiêu Kỳ Hành có hai cái lỗ ch.ó rất kín đáo.

Trốn ra từ đây thì xác suất bị phát hiện là cực kỳ thấp.

Sự thật chứng minh đúng là như vậy.

Ta đeo tay nải trên lưng, thuận lợi trốn thoát ra ngoài.

“Ám vệ của Tiêu Kỳ Hành xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Ta còn đang đắc ý thì ngay khoảnh khắc sau, một trận đau điếng từ sau gáy truyền đến.

Hai mắt ta tối sầm lại rồi ngất lịm đi.

Đến khi khôi phục lại ý thức, ta nhận ra mình đang nằm trên một chiếc xe ngựa đang lao đi vun v.út.

Vì tốc độ quá nhanh nên xe ngựa xốc nảy vô cùng dữ dội.

Ta thử mấy lần mới gượng ngồi dậy nổi.

Rốt cuộc là kẻ nào đã đ.á.n.h ngất ta?

Mang theo thắc mắc ấy, ta vén rèm xe ngựa lên.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái đã dọa ta kinh hồn bạt vía.

Bên ngoài xe ngựa không một bóng người, con ngựa dường như đã bị hoảng sợ nên đang điên cuồng lao về phía trước.

Nguy hiểm hơn nữa là ngay phía trước lại chính là một vách đá dựng đứng.

Ta ở kinh thành đâu có gây thù chuốc oán với ai, kẻ nào muốn hại ta chứ?

Quý phi? Hay là Thái hậu?

Không tốn một binh một tốt nào liền có thể g.i.ế.c c.h.ế.t ta.

Quả nhiên, mấy chuyện trong thoại bản vẫn còn quá bảo thủ rồi.

Kết cục như thế này, thực ra ngay từ khoảnh khắc đặt chân vào kinh thành ta đã lường trước được.

Không có gì phải hối hận, cũng chẳng có gì đáng tiếc nuối.

Chuyện ta muốn làm, việc ta nên làm, đều đã hoàn thành xong cả rồi.

Người duy nhất ta cảm thấy có lỗi chính là nương ta.

Lại phải khiến bà đau lòng rồi.

Nơi khóe mắt, giọt lệ khẽ khàng lăn dài.

Ngay vào lúc ta nghĩ mình chắc chắn phải c.h.ế.t thì dây cương trên xe ngựa đột ngột bị một nhát kiếm c.h.é.m đứt.

Con ngựa lao thẳng xuống vực sâu, nhưng thùng xe ngựa lại dừng khựng lại ngay sát vách đá chỉ trong gang tấc.

“Nương thân!”

Giọng nói của Lục Cảnh vang lên bên ngoài xe ngựa.

Ta lảo đảo bước xuống xe.

Lục Cảnh đang dẫn theo một đám thị vệ, gương mặt vẫn chưa hoàn hồn nhìn ta trân trân.

Ta bỗng nhiên phá lên cười khóc lẫn lộn, nói: “Không hổ là con trai ngoan của nương, nương không uổng công thương yêu con.”

Chỉ mới không gặp vài tháng mà nó đã có thể dẫn người đến cứu ta rồi.

Vành mắt Lục Cảnh đỏ hoe, xông thẳng tới nhào vào lòng ta.

“Nương thân, con nhớ người lắm.”

Ta cũng nhớ nó.

Đứa nhỏ từ bé đến lớn chưa từng rời xa ta nửa bước, giờ đây lại phải cùng ta vĩnh viễn chia lìa.

Nhưng những điều này ta không thể nói với nó được.

Chỉ đành đ.á.n.h trống lảng: “Là phụ hoàng cho con xuất cung sao?”

Lục Cảnh gật gật đầu.

Hiếm khi được đoàn tụ, ta thật sự muốn ở bên cạnh bầu bạn với nó cho thật tốt.

“Nương thân dẫn con đi ăn món ngon nhé.”

Hồi mới tới kinh thành, trong lòng chỉ toàn nghĩ đến chuyện đưa nó đi nhận thân nhân, còn chưa kịp dẫn nó đi dạo quanh bốn phương.

Ta dẫn Lục Cảnh đi chơi suốt cả buổi sáng, mua bao nhiêu là đồ ăn ngon và đồ chơi thú vị.

Đi mệt rồi, chúng ta liền tìm một quán trọ để nghỉ chân.

Sức lực của Lục Cảnh tốt hơn ta nhiều, lúc này thằng bé vẫn không ngừng cầm quạt quạt mát cho ta.

“Nương thân, lần trước người nói đợi khi nào con lên làm Thái t.ử thì người sẽ ở bên cạnh bầu bạn với con mà.”

“Vậy người theo con vào cung có được không?”

“Khụ khụ…”

Ta đang uống trà, nghe thấy lời Lục Cảnh nói liền bị sặc một cái rõ mạnh.

Ta đã bảo mà, Tiêu Kỳ Hành sao tự nhiên lại phái Lục Cảnh tới đây chứ.

Ta vỗ vỗ vai Lục Cảnh, ân cần bảo:

“Tiểu Cảnh, con quên rồi sao, ngoại tổ mẫu của con vẫn còn ở Từ Châu kìa?”

Lục Cảnh chớp chớp mắt, thốt lên:

“Vậy con đón cả ngoại tổ mẫu qua đây là được chứ gì.”

Ta nhất thời nghẹn lời.

Quả nhiên, đi ra ngoài một chuyến là liền trở nên khó lừa gạt rồi.

Ta hắng giọng hai tiếng, lại nói: “Ngoại tổ mẫu của con già rồi, không thích nghi được với sương gió thổ nhưỡng ở kinh thành đâu.”

“Tóm lại, Từ Châu này ta nhất định phải trở về.”

“Tiểu Cảnh cứ ở lại đi theo phụ hoàng học hỏi bản lĩnh cho tốt, sau này nhớ nương thân thì có thể tới Từ Châu thăm ta.”

Lần này thì Lục Cảnh thèm quạt cho ta nữa, một mình ấm ức ngồi hờn dỗi ở góc phòng.

“Nương thân thương ngoại tổ mẫu hơn thương con.”

Ta có thương nó hay không thì đâu cần ta phải nói nhiều.

Ta biết đây chỉ là lời giận dỗi nhất thời của thằng bé mà thôi.

Vừa vặn đúng lúc này, cửa phòng bị người ta đẩy ra.

Tiêu Kỳ Hành mặt không cảm xúc đứng ở ngoài cửa.

Ta nhướng mày hỏi hắn: “Nghe trộm bao lâu rồi?”

Tiêu Kỳ Hành bước vào phòng, thẳng thắn nói: “Chuyện ngày hôm nay, ta sẽ cho nàng một lời giải thích thỏa đáng.”

“Được thôi.”

Ta ngoắc tay bảo hắn ngồi xuống.

“Ngươi chưa ăn trưa đúng không, vừa hay mấy món này cũng vừa mới dọn lên không lâu, cùng ăn đi.”

12

Lần này, Tiêu Kỳ Hành không hối thúc Lục Cảnh hồi cung nữa.

Hắn ở lại quán trọ bầu bạn với ta suốt ba ngày.

Khi tin tức Liễu Quý phi ngã ngựa truyền đến tai chúng ta, ta đang cùng Lục Cảnh đ.á.n.h cờ.

Ta chống cằm hỏi: “Chuyện này có ảnh hưởng gì đến con không?”

Lục Cảnh dùng giọng điệu già dặn già đời không hề phù hợp với lứa tuổi của mình nói:

“Liễu Quý phi đổ, chứ có phải Liễu gia đổ đâu.”

Chợt, thằng bé chuyển đổi ngữ khí, giống như cố ý nói cho ta nghe:

“Chỉ là phụ hoàng hơi đáng thương một chút, hậu cung vốn dĩ chỉ có một mình Liễu Quý phi, người lại không chịu vào cung, lần này phụ hoàng thực sự trở thành người cô độc một mình rồi.”

“Hậu cung của Tiêu Kỳ Hành chỉ có duy nhất một mình Liễu Quý phi? Nhưng dân gian đâu có đồn như vậy?”

Lục Cảnh lập tức ăn mất của ta mấy quân cờ.

“Nương thân cũng biết đó là dân gian đồn đại rồi còn gì, bọn họ còn nói con là con của Liễu Quý phi cơ mà, nhưng trên thực tế thì sao, con là do người sinh ra đấy chứ.”

Ý của thằng bé là những lời đồn đại kia đều là giả sao?

Dù sự thật đúng là như thế, ta vẫn nhìn ra được Lục Cảnh đang cố tình lươn lẹo với ta.

Nó rõ ràng là đang làm thuyết khách giúp Tiêu Kỳ Hành đây mà.

Ta vứt quân cờ trong tay xuống, giả vờ tức giận:

“Phụ hoàng của con mới nuôi con được mấy ngày mà con đã bị hắn mua chuộc rồi hả?”

“Nếu con còn xem ta là nương thân của con thì đừng nói giúp hắn nữa.”

Lục Cảnh lập tức biết điều ngậm c.h.ặ.t miệng lại.

Đêm đến, Tiêu Kỳ Hành lại mò sang.

Hắn đẩy cửa phòng ta ra một cách vô cùng quen đường thuộc lối.

Lúc ấy ta đang nhắm mắt tựa vào thùng tắm để ngâm bồn, tưởng là Vương thẩm của quán trọ đến thêm nước nóng cho mình nên liền nói:

“Cứ để ở đó đi, lát nữa ta tự thêm vào.”

Thế nhưng tiếng bước chân phía sau vẫn không hề dừng lại.

Tấm vải lau treo trên thùng tắm bị ai đó nhấc lên.

Ta mở bừng mắt, đập vào mắt chính là gương mặt phóng đại của Tiêu Kỳ Hành.

Hắn thấm ướt tấm vải, có vẻ như muốn kỳ lưng giúp ta.

Ta bấy giờ mới phản ứng lại, vội vàng lấy tay che đi cảnh xuân trước n.g.ự.c.

“Ai cho ngươi vào đây?”

Tiêu Kỳ Hành nhìn ta bằng ánh mắt rực lửa:

“Lục Vũ, nàng đừng quên chúng ta đã từng bái đường, là phu thê.”

“Giữa phu thê với nhau làm mấy chuyện này là bình thường không thể bình thường hơn.”

Nhìn ánh mắt đầy nghiêm túc cố chấp của Tiêu Kỳ Hành, ta bỗng nhiên không muốn đẩy hắn ra nữa.

Hắn nói đúng.

Chúng ta xác thực là phu thê đã từng bái lạy thiên địa kia mà.

Hơn nữa, ta cũng sắp sửa rời đi rồi.

Chỉ là chung chăn gối một đêm, có gì to tát đâu chứ.

Ta gục người lên thành thùng tắm, đuôi mắt vô thức nhướng lên đầy quyến rũ.

“Vậy ngươi lau đi.”

Tiêu Kỳ Hành chứng kiến cảnh ấy, gần như ngay lập tức, ánh mắt liền trở nên u ám tối tăm không rõ.

Yết hầu của hắn khẽ lăn động một cái, hắn cầm tấm vải áp lên làn da của ta, giọng nói khản đặc trầm khàn.

“A Vũ, đã từng có ai nói với nàng rằng nàng thực sự rất đẹp chưa?”

Ta gật gật đầu: “Ừm, có đấy.”

“Trước kia có một phú thương cứ nằng nặc đòi làm cha của tiểu Cảnh, ồ, còn có vị tú tài ở trấn của chúng ta nữa, nói là đợi sau khi hắn thi đỗ công danh sẽ quay về cưới ta.”

Tiêu Kỳ Hành nghe xong, lực tay đang cầm khăn lau không tự chủ được mà siết mạnh thêm.

Hắn hỏi ta: “Nàng đồng ý rồi sao?”

“Suýt… Nhẹ tay chút coi.”

Ta bất mãn làu bàu: “Dĩ nhiên là không đồng ý rồi.”

Đã từng gặp qua một người xuất sắc như Tiêu Kỳ Hành, đời này của ta e là rất khó để mắt tới thêm một ai khác nữa.

Tắm rửa vốn dĩ chỉ mất nửa canh giờ, vậy mà qua tay Tiêu Kỳ Hành lại bị kéo dài đến tận một canh giờ đồng hồ.

Hắn đem những nơi có thể lau trên người ta ra lau qua một lượt sạch sẽ.

Nếu không phải vì y phục trên người hắn vẫn còn ngay ngắn chỉnh tề thì ta thật sự sẽ nghĩ là hắn đang tranh thủ giở trò sàm sỡ chiếm tiện nghi của ta mất.

13

Nước trong bồn dần dần chuyển lạnh.

Tiêu Kỳ Hành bế ta ra khỏi thùng tắm.

Ta ôm ghì lấy cổ hắn, nhất quyết không chịu leo xuống.

“Bọn họ nói ngươi bị thương tổn hại đến thân thể, đã không còn năng lực làm chuyện phòng the nữa, là thật sao?”

Tiêu Kỳ Hành dùng hai tay đỡ lấy eo ta, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy chế giễu.

“Cho nên nàng mới dám khiêu khích ta như vậy đúng không?”

Ta bĩu môi: “Ta chỉ tò mò thôi mà.”

Tiêu Kỳ Hành ném ta lên giường, ngay sau đó áp sát thân hình rực lửa lên người ta.

“Được, ta thỏa mãn nàng.”

Tiêu Kỳ Hành cởi bỏ từng món y phục trên người xuống.

Ta trơ mắt nhìn “chỗ ấy” của hắn đang hiên ngang ngẩng đầu đứng thẳng, thậm chí so với vài năm trước còn có phần đáng sợ hơn.

Ta tức khắc sợ tới mức rụt người trốn biệt vào trong chăn.

Tiêu Kỳ Hành cúi người xuống, há miệng c.ắ.n nhẹ lên vành tai ta.

“Giờ mới biết sợ sao, muộn rồi.”

Ngày hôm sau ta mới hiểu ra được câu “thỏa mãn ta” trong miệng Tiêu Kỳ Hành rốt cuộc có nghĩa là gì, không đơn thuần chỉ là về mặt tâm lý, mà còn là trên phương diện thể xác nữa…

Vào khoảnh khắc ấy, ta vậy mà lại có chút không muốn rời đi nữa rồi.

Đúng là sắc d.ụ.c làm mờ lý trí mà!!!

Để ngăn bản thân không tiếp tục bị Tiêu Kỳ Hành làm lung lạc, ta quyết định ngay trong ngày hôm đó sẽ lên đường trở về Từ Châu.

Hơn nữa còn phải đi một cách quang minh chính đại, ngay trước mặt bọn họ mà đi.

Lục Cảnh ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay ta khăng khăng không chịu buông ra.

“Nương thân, người thực sự không suy nghĩ lại chút nào sao? Người nỡ lòng bỏ rơi con thật sao?”

Không nỡ thì không nỡ thật, nhưng ta trước sau vẫn không quên chuyện chính sự.

“Tiểu Cảnh nếu thật sự không nỡ xa nương thân như vậy thì hay là con cho nương thân thêm thật nhiều tiền bạc đi, chỉ cần nương thân có tiền rồi thì kinh thành này chẳng phải muốn tới là tới sao.”

Hai mắt Lục Cảnh sáng bừng lên: “Đúng rồi ha!”

Thằng bé vội vã đem hết những món đồ có giá trị trên người đưa cho ta.

Đưa xong vẫn còn chê ít, lại bắt đầu quay sang ra tay với Tiêu Kỳ Hành đang sa sầm mặt mày ở bên cạnh.

“Phụ hoàng, người có nhiều bảo vật như vậy, đem tặng hết cho nương thân đi.”

“Người đâu có biết trước kia hai nương con con phải sống những ngày tháng khổ cực thế nào đâu.”

Tiêu Kỳ Hành gạt tay Lục Cảnh ra, mở lời:

“Phía Từ Châu ta đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, đã mua sẵn một phủ đệ mới cho hai người. Nếu cảm thấy buồn chán thì có thể tới Tế An Đường giúp đỡ, nơi đó đều là người của ta, có thể yên tâm mà dùng.”

Hóa ra hắn đều biết cả.

Biết ta sẽ không vì hắn mà ở lại, biết ta thích mày mò nghiên cứu các loại d.ư.ợ.c liệu, nhưng từ trước đến nay vẫn chưa tìm được một nơi chốn thích hợp để phát triển.

Chuyến đi kinh thành lần này, quả thực là quá xứng đáng rồi.

Ta vẫy vẫy tay chào bọn họ rồi bước lên xe ngựa.

Thực sự không phải do ta nhẫn tâm.

Nếu như ta lựa chọn ở lại, cuộc đời của ta gần như chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy rõ được đến tận cùng bến bờ.

Trong cung lắm quy củ lễ nghi, mỗi một bước đi đều là một tầng xiềng xích, mỗi một lời nói cử chỉ đều phải cẩn trọng dè dặt.

Một kẻ xưa nay đã quen sống tự do tự tại, phóng khoáng tùy hứng, vốn dĩ chỉ yêu thích làn gió mát nơi núi rừng hoang dã, đam mê cỏ cây linh d.ư.ợ.c như ta, sao có thể cam tâm tình nguyện bị giam cầm trong bốn bức tường cung đình lạnh lẽo kia, để làm một con chim yến trong l.ồ.ng son?

Ta rủ mắt nhìn xuống những món đồ mà Lục Cảnh đã đưa cho mình, trong số đó có cả miếng ngọc bội năm xưa Tiêu Kỳ Hành từng trao cho ta.

Không ngờ được rằng đi một vòng luẩn quẩn, cuối cùng nó vẫn quay trở lại nằm gọn trong tay ta.

Ta hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, sâu trong đáy mắt thoáng qua một chút bùi ngùi bâng khuâng nhàn nhạt.

Tiêu Kỳ Hành biết rõ không giữ được chân ta, cho nên hắn không còn cưỡng ép giữ ta lại nữa, mà chỉ âm thầm lặng lẽ dọn sẵn một con đường bằng phẳng phía trước cho ta đi.

Ta rất biết ơn hắn.

Lục Cảnh đi theo hắn, nhất định cũng sẽ ngày một tốt lên.

Bánh xe ngựa lọc cọc chậm rãi lăn bánh, dần dần rời xa hoàng thành uy nghiêm sừng sững, đem theo những tình cảm nồng nàn quyến luyến cùng chốn cung đình phồn hoa sâu thẳm ấy, thảy đều bỏ lại phía sau lưng.

(Toàn văn hoàn)


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!