Bà vừa nói, nước mắt vừa rơi xuống, đầy hối hận và tự trách:

“Mẹ còn ép con… ép con đi gặp đôi cẩu nam nữ đó… Mẹ đúng là chẳng ra gì!”

Tôi đưa khăn giấy qua, giọng bình tĩnh:

“Mẹ, không liên quan đến mẹ.”

Mẹ tôi lập tức nắm chặt tay tôi, sức mạnh lớn đến kinh người.

“Sao lại không liên quan đến mẹ!”

“Con gái mẹ chịu oan ức lớn như vậy, vậy mà người làm mẹ như mẹ còn giúp kẻ thù của con nói chuyện!”

“Cục tức này, mẹ nuốt không trôi! Con yên tâm, chuyện này chưa xong đâu. Mẹ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con!”

Tôi chờ chính là câu này.

Tôi rũ mắt xuống, giả vờ như vô tình mở miệng:

“Mẹ, thật ra có một chuyện con vẫn luôn thấy rất kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được.”

Mẹ tôi lập tức hỏi:

“Chuyện gì?”

“Là mẹ của Tô Như Bạch hình như là mối tình đầu của Lục Chính Hoành. Hình như bọn họ quen nhau từ rất sớm rồi.”

Mẹ tôi là bạn thân của người vợ quá cố của Lục Chính Hoành. Bà lập tức nhận ra trong lời tôi có ẩn ý, nên cho người đi điều tra.

Những chuyện sau đó tôi không quản nữa.

Mỗi ngày, ngoài ăn và ngủ, tôi dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào giai đoạn nước rút cuối cùng.

Kiếp trước, Lục Cảnh Hành đã hủy con đường học thẳng cao học của tôi.

Kiếp này, tôi phải vào ngôi trường mình mơ ước. Không ai được phép cản tôi nữa.

Chiếc điện thoại trong ngăn kéo thỉnh thoảng lại rung lên liên tục, phát ra tiếng vo ve.

Tôi biết, là Lục Cảnh Hành.

Câu tôi để lại bên tai anh ta vào đêm giao thừa giống như một cái gai, đâm sâu vào tim anh ta.

Anh ta nóng lòng muốn có một câu trả lời.

Tôi không đọc một tin nào, cũng không trả lời một tin nào.

Ngày thứ ba sau khi thi vòng đầu cao học kết thúc.

Tôi vừa kết thúc một buổi tự chấm điểm. Kết quả khá lý tưởng, tâm trạng hiếm khi nhẹ nhõm hơn một chút.

Tôi bước ra khỏi phòng, thấy mẹ đang ngồi trên sofa phòng khách.

Trên bàn trà trước mặt bà là một túi hồ sơ giấy kraft.

Cả người bà như vừa được vớt ra từ dưới nước.

Sắc mặt trắng bệch, ánh mắt trống rỗng. Thấy tôi bước ra, bà mới miễn cưỡng lấy lại tiêu điểm.

“Thấm Thấm, con lại đây.”

Giọng bà khô khốc khàn đặc.

Tôi đi tới ngồi xuống, trong lòng mơ hồ đã có dự cảm.

Bà không nói gì, chỉ đẩy túi hồ sơ đó đến trước mặt tôi.

Tôi mở ra. Bên trong là một xấp tài liệu dày và mấy tấm ảnh.

Tờ trên cùng là một bản kết quả xét nghiệm ADN.

Tên người được ủy thác A là Lục Chính Hoành.

Tên người được ủy thác B là Tô Như Bạch.

Tôi lật thẳng đến trang cuối cùng.

“Dựa trên kết quả phân tích dấu ấn di truyền ADN, ủng hộ kết luận Lục Chính Hoành là cha ruột về mặt sinh học của Tô Như Bạch.”

Mẹ tôi nhìn tôi lật từng trang xong, rồi mới dùng một giọng nói gần như đang mộng du, nhấn từng chữ:

“Mẹ điều tra ra rồi…”

“Tô Như Bạch là con gái ruột của Lục Chính Hoành.”

“Vậy nên Lục Cảnh Hành và Tô Như Bạch, bọn họ là…”

Là anh em ruột cùng cha khác mẹ.

6

Mẹ tôi hít sâu một hơi, đứng dậy, cầm túi hồ sơ trên bàn trà lên.

“Đi, Thấm Thấm. Theo mẹ đến bệnh viện.”

“Mẹ…”

“Đi đòi lại công bằng cho con gái mẹ và bạn thân của mẹ.”

Trong phòng bệnh VIP, mùi thuốc sát trùng nồng đến mức sặc người.

Lục Chính Hoành đã tỉnh, trên người cắm máy thở, nửa người không thể cử động.

Mẹ của Lục Cảnh Hành, Trần Uyển, đang ngồi bên giường gọt táo. Hốc mắt bà ấy đỏ sưng.

Thấy chúng tôi bước vào, bà ấy chỉ mệt mỏi gật đầu, xem như chào hỏi.

Tô Như Bạch cũng ở đó.

Cô ta ngoan ngoãn đứng ở cuối giường.

Khi nhìn thấy tôi, trong mắt cô ta nhanh chóng lóe lên một tia khiêu khích, rồi lập tức đổi thành dáng vẻ yếu đuối như sắp khóc.

Lục Cảnh Hành không có ở đây.

Mẹ tôi không để ý đến bất kỳ ai, đi thẳng đến trước giường bệnh.

Bà lấy từng thứ trong túi hồ sơ giấy kraft ra, ném hết lên giường bệnh của Lục Chính Hoành.

“Lục Chính Hoành, ông mở to mắt ra mà nhìn cho rõ!”

Giọng mẹ tôi không lớn, nhưng từng chữ đều lạnh như băng.

“Chuyện tốt ông làm hơn hai mươi năm trước, bây giờ đến lúc phải trả rồi!”

Trần Uyển bị cảnh tượng bất ngờ này làm kinh hãi đến mức đứng bật dậy. Quả táo trong tay lăn xuống đất.

“Mẹ của Trịnh Thấm, chị đang làm gì vậy?”

Hơi thở của Lục Chính Hoành đột nhiên dồn dập. Trong cổ họng ông ta phát ra những tiếng khò khè kỳ quái.

Ông ta dùng hết sức lực toàn thân, giơ bàn tay duy nhất còn có thể cử động lên.

Bàn tay run rẩy chỉ về phía Tô Như Bạch ở cuối giường, rồi lại đột ngột chuyển về phía vợ mình, Trần Uyển.

Đôi mắt đầy tơ máu ấy chứa đầy sợ hãi và hối hận.

Tô Như Bạch bị ông ta chỉ vào, sợ đến mặt trắng bệch.

Cô ta vô thức lùi về sau một bước, miệng lẩm bẩm:

“Bác trai… bác đừng nhìn cháu như vậy, đáng sợ quá.”

“Cô thật sự không biết?”

Mẹ tôi cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như dao đâm thẳng vào Tô Như Bạch.

“Cô và mẹ cô mất công tính kế tiếp cận nhà họ Lục, chẳng phải chính là vì ngày hôm nay sao?”

“Cô dám nói cô không biết mình là con của ai?”

“Dì ơi, cháu thật sự không biết dì đang nói gì… Xin lỗi, đều là lỗi của cháu…”

Tô Như Bạch lại bắt đầu trò quen thuộc của cô ta. Nước mắt nói rơi là rơi.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra. Lục Cảnh Hành xách hộp giữ nhiệt bước vào.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!