Anh ngẩn ra một chút, sau đó xoay người lao vào bếp.
Tôi nhìn dáng vẻ anh luống cuống trước bếp, bỗng bật cười.
Cười rồi cười, nước mắt lại rơi xuống.
Kiếp trước, gió quá lớn, tôi bị thổi đến mức đứng cũng không vững.
Kiếp này, cuối cùng gió cũng ngừng rồi.