Đáng tiếc thay, từ lâu nàng ta đã không còn là nữ tử có dung mạo xinh đẹp, tính tình hiền dịu trong lòng Quý Tùy nữa rồi.
Nàng ta bây giờ, trong mắt hắn chỉ là một mụ tức phụ thôn quê dã man, có xuất thân bỉ ổi.
Đến cả những đứa con do nàng ta sinh ra, cũng đều là giống loài hạ tiện.
05
“Gia, tụi nhỏ là con ruột của người mà!”
Vân Anh bỗng chốc phát ra một tiếng gào thét xé lòng đầy thê lương, nàng ta lại giãy giụa muốn lao tới ôm lấy chân Quý Tùy, nhưng đáp lại nàng ta lại là một cú đá khác của hắn.
Mấy đứa nhỏ xông vào can ngăn, suýt chút nữa cũng bị đá trúng.
Ngay thời khắc mấu chốt, Quý phu nhân nhận được tin báo mới vội vàng chạy tới, vừa chứng kiến cảnh tượng này, mặt bà ấy đã tức đến xanh mét.
Thế nhưng bà ấy vừa bước vào phòng, lập tức chĩa thẳng mũi nhọn về phía ta, chỉ thẳng vào mặt ta mà chửi rủa om sòm:
“Đều tại cái thứ hồ ly tinh như ngươi bước chân vào Quý gia ta, thì Quý gia ta mới gặp phải cái tai vạ ngày hôm nay.”
“Vốn dĩ Vân Anh và nhi tử ta phu thê hòa thuận, gia đình êm ấm, vui vẻ biết bao nhiêu…”
Quý Tùy từ lâu đã không còn là kiểu người Quý phu nhân nói cái gì là tin cái nấy nữa rồi.
Quý phu nhân trong mắt hắn lúc này, chính là một bà mẫu ác độc chuyên bắt nạt, hành hạ nương tử mới về cửa.
Quý Tùy chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức lớn tiếng phản bác:
“Mẫu thân! Vân Anh chỉ là một thiếp thất, sao người có thể bảo nàng ta là thê tử của con chứ?”
“Thê thiếp khác biệt, đích thứ phân minh, đây chẳng phải là đạo lý người dạy con từ thuở nhỏ hay sao?”
“Chuyện này mà truyền ra ngoài, người đời sẽ nhìn nhận quy củ của Quý gia chúng ta thế nào đây?”
Quý phu nhân bị Quý Tùy chặn họng cho một câu như vậy, hai mắt trợn tròn, nghẹn lời không thốt lên được câu nào.
Ngay đúng lúc này, mấy đứa con của Vân Anh lại là những đứa tiên phong động thủ với ta trước.
Chúng đùng đùng lao về phía ta, vung nắm đấm nhỏ, không chút do dự mà ra tay đánh tới tấp:
“Đều tại bà, đều tại nữ nhân độc ác này!”
“Chính bà đã quyến rũ dắt mất a cha đi!”
Tôn ma ma thấy vậy lại lao ra che chắn cho ta.
Chỉ là Quý Tùy đã nhanh tay ôm chặt ta vào lòng bảo vệ trước, bà liền thuận thế ngồi sụp xuống đất, vừa vỗ đùi vừa gào khóc thảm thiết:
“Trời đất ơi! Thật không ngờ gia giáo của Quý gia lại ra nông nông nỗi này.”
“Một lũ thứ tử thứ nữ do loại tiểu nương sinh ra, vậy mà cũng dám ra tay đánh đập đích mẫu của mình, đây chính là tội ngỗ nghịch bất hiếu, đáng bị khép vào đại tội, xử cực hình!”
Vân Anh lúc này cũng biết sợ rồi.
Nàng ta lồm cồm bò lết, ra sức ôm chặt mấy đứa con vào lòng.
Nàng ta hướng về phía Quý Tùy mà dập đầu bôm bốp, đến mức trán rách toạc máu chảy ròng ròng.
“Gia, ngàn vạn lần lỗi lầm đều là do thiếp, không liên can gì đến tụi nhỏ cả.”
“Chúng chỉ là vì muốn bảo vệ thiếp mà thôi…”
Thực ra, đám người hầu hạ hạ nhân đi theo tôi khi gả qua đây, ngay từ lúc ta bị ăn tát đã lập tức tức tốc chạy về nương gia để báo cáo tự sự rồi.
Quý phu nhân mở miệng muốn dập tắt chuyện này:
“Trẻ con không hiểu chuyện…”
Thế nhưng, giọng nói của đích mẫu ta đã theo gió truyền tới:
“Trẻ con không hiểu chuyện thì càng phải dạy dỗ cho nghiêm.”
“Bây giờ đã dám ra tay đánh đập đích mẫu, sau này há chẳng phải sẽ trở thành hạng đại gian đại ác, bất trung bất hiếu hay sao?”
Đích mẫu không chỉ đến một mình.
Bà còn mời cả các vị tộc lão của hai nhà Tô – Quý cùng đến.
Nhìn bộ dạng xắn tay áo chuẩn bị hành sự của bà, hận không thể ngay lập tức đè chết Quý phu nhân ngay tại chỗ.
Quý phu nhân nhìn thấy bà, sắc mặt lại càng thêm phần khó coi.
Mấy lần định giả vờ ngất xỉu.
Đều bị một câu nói sang sảng của đích mẫu chặn đứng:
“Cái loại con cái phế vật thế này, cứ đánh chết cho rảnh nợ.”
“Thân thể thông gia đã không tốt như vậy, sau này tốt nhất là nên đưa đến trang trại ngoại ô mà tĩnh dưỡng cho khỏe người.”
Quý phu nhân không dám giả vờ nữa.
Chỉ sợ đích mẫu sẽ thừa cơ đánh chó mù, tự dưng mình lại bị tống cổ ra trang viên thật thì khốn.
Đích mẫu bấy giờ mới quay sang nhìn Quý Tùy, vô cùng nghiêm nghị nói:
“Hiền tế, con đối xử tốt với Huệ nhi, ta đều biết cả.”
“Huệ nhi ngày thường cũng nói, con cực kỳ thương xót nó, là một người phu quân tốt không ai bằng.”
“Thế nhưng hiên tế à, ngày hôm nay gia trạch bất ổn, rốt cuộc là lỗi tại ai?”
06.
Lúc đích mẫu đối mặt với Quý Tùy.
Bà vậy mà lại không hề có cái bộ dạng căm phẫn hận không thể xé xác hắn ra như trước đó, điều này khiến ta có chút kinh ngạc.
Quý Tùy cũng đỏ bừng cả mặt, lắp bắp nói:
“Là… là lỗi của con.”
Đích mẫu nghe vậy, ánh mắt lại càng thêm phần dịu dàng vài phần, bà nhìn khắp lượt các vị tộc lão rồi nói:
“Từ lăng cổ chí kim, chính thê còn chưa bước qua cửa, làm gì có cái đạo lý để cho thứ xuất sinh ra trước?”
“Thiếp thất ỷ vào việc sinh được trưởng tử, khó tránh khỏi sẽ sinh tâm kiêu ngạo, hống hách ngang tàng.”
“Cho dù có là kẻ hiền thục đi chăng nữa, ví dụ như nàng ta này…”
Đích mẫu khinh bỉ liếc nhìn Vân Anh đang phủ phục dưới chân:
“Cũng khó tránh khỏi việc chỉ biết nghĩ cho con cái của mình, sinh tâm bất kính với chủ mẫu, thậm chí là mưu hại các đích xuất tử nữ sau này.”
“Ta cũng biết, con cái nối dõi đối với một gia tộc là chuyện hệ trọng vô cùng, thông gia mẫu luyến tiếc cái thể chất dễ mang thai này của nàng ta, ta đây cũng đã nhượng bộ rồi.”
“Thế nhưng, thê thiếp sao có thể không phân biệt cho rõ ràng?”
“Nàng ta tự coi mình là chính thất, rồi đến đây để giáo huấn con ta như một đứa 【tiểu thiếp】 hay sao?”
Vân Anh đang quỳ trên đất, gương mặt cũng tràn ngập vẻ vừa hối hận vừa căm hận.
Thực ra, những việc nàng ta làm, cái sai duy nhất chỉ là ở chỗ sai lệch thân phận.
Nếu như nàng ta là chính thất.
Đến để dạy dỗ một thiếp thất dùng thuật mị hoặc quyến rũ trói buộc trượng phu, lại còn vét sạch sành sanh tiền riêng của trượng phu, thì hành động đó hoàn toàn danh chính ngôn thuận, chẳng có điểm nào để chê trách.
Ngược lại, cái loại 【tiểu thiếp】 như ta mới là kẻ đáng bị đánh chết tươi.
Thế nhưng trớ trêu thay, vị trí của hai ta lại bị đảo ngược.
Các vị tộc lão của hai nhà Quý – Tô cũng nhao nhao lên tiếng, bảo rằng Vân Anh không thể tiếp tục giữ lại trong phủ được nữa.
Để nàng ta ở lại chỉ tổ dạy hư đám trẻ nhỏ.
Nhưng Vân Anh nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào khóc lóc phân trần:
“Không, không phải, là do con thực sự không còn cách nào khác nữa rồi.”
“Nàng ta tuy là chính thất, nhưng lại hoàn toàn không biết quản lý chi tiêu, một hộp son phấn đã ngốn tới hàng trăm lượng bạc.”
“Lại còn đòi tốn hàng ngàn lượng bạc chỉ để may một bộ y phục.”
“Con không đồng ý, phu quân liền đem toàn bộ tiền riêng giao hết cho nàng ta… Không chỉ có vậy, phu quân còn quay sang trách mắng con, bảo rằng chi tiêu trong phủ sau này cứ mặc sức cho nàng ta tiêu xài.”
“Đây đều là tài sản tương lai của con cái Quý gia, nếu cứ nuông chiều nàng ta như vậy, không quá ba năm, cái nhà này sẽ bị lụn bại mất thôi!”
Ta ngẩn người ra một lúc, hoàn toàn không biết Quý Tùy lại lén lút làm ra những chuyện như vậy sau lưng ta.
Thế nhưng Quý Tùy nghe xong, trên mặt lại chẳng có lấy một chút vẻ xấu hổ nào:
“Cho nên vì thế mà ngươi to gan lớn mật dám ra tay đánh đập chủ mẫu?”
“Cái phủ này, ta và nàng ấy mới là chủ tử danh chính ngôn thuận, đến lượt một đứa như ngươi lên tiếng xía vào hỏi han sao?”
Các vị tộc lão có mặt ở đó nghe vậy, tuy ai nấy đều khẽ chau mày.
Nhưng đối với lời nói của Quý Tùy, họ vẫn hết sức đồng tình và tán thành.
Chỉ hai ba câu, tội trạng của Vân Anh đã được định đoạt xong xuôi.
Nể tình nàng ta có công lao sinh hạ được ba trai hai gái, không đem nàng ta bán đi, mà phạt nàng ta ra trang viên ngoại ô, cho đến chết cũng không được phép bước chân ra ngoài nửa bước.
Năm đứa trẻ, hai đứa con gái giao cho ta nuôi nấng, dạy dỗ.
Ba đứa con trai thì tống cổ về quê cũ, sau này chỉ được chia cho một phần tài sản nhỏ để hộ thân.
Tuyệt đối không được phép nhúng tay vào phần lớn gia nghiệp trọng yếu của gia tộc.
Dẫu sao thì, chỉ tính riêng cái tội danh cấu kết đánh đập đích mẫu này.
Con đường làm quan, thi cử xuất sĩ sau này của chúng coi như đã hoàn toàn bị đập tan, đừng hòng mơ tưởng đến nữa.
Vậy thì phung phí tài nguyên, tiền của của gia tộc cho chúng để làm cái gì?
Giữ chúng lại trong phủ, sau này nếu chuyện này truyền ra ngoài, chỉ càng bôi tro trát trấu vào bộ mặt của Quý gia mà thôi.
Chi bằng cứ trực tiếp đưa về từ đường ở quê cũ cho xong chuyện.
Vừa vặn mấy cái thân già của các tộc lão ở quê có thể nhân lúc tụi nhỏ còn nhỏ tuổi, mà ra sức uốn nắn, điều giáo lại một trận ra trò!
Chuyện này từ đầu đến cuối, ta hoàn toàn không có lấy một cơ hội để mở miệng can thiệp.
Ngay cả khi nhìn thấy mấy đứa nhỏ đáng thương, có ý định định đứng ra cầu xin một câu.
Nhưng vừa chạm phải ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của đích mẫu, ta đành phải biết điều mà cúi gầm mặt xuống.
07.
Ta từng đối với việc a nương chỉ dạy ta chiêu trò trói buộc phu quân mà vô cùng bất mãn:
“Con rõ ràng là cao môn quý nữ, đáng lẽ phải học cách quản gia trị gia, quản lý sổ sách, dựa vào đâu mà phải học mấy thứ hạ lưu này chứ?”
“Con lại chẳng giống như nương, có xuất thân từ chốn xướng môn thanh lâu đâu.”
Thời niên thiếu chưa trải sự đời, những lời ta thốt ra quả thực vô cùng tổn thương người khác.
Thế nhưng a nương chỉ lặng lẽ rơi lệ, bảo rằng:
“Nam nhân thì đã sao nào?”
“Họ mới là chủ tử đích thực của chốn hậu viện này.”
“Học cái gì mà quản gia trị gia cho lắm vào… Một khi nam nhân đã yêu thích con, con có không biết quản gia thì cũng chẳng hề gì.”
“Ngược lại, nếu nam nhân đã chán ghét con, cho dù con có thao trì gia nghiệp giúp hắn kiếm tiền đầy bồn đầy bát, hắn nhìn con vẫn cứ thấy ngứa mắt mà thôi.”
Những năm qua, mặc dù đích mẫu có xuất thân từ đại gia tộc danh giá.
Nhưng cũng đã không ít lần phải nếm trái đắng, chịu thua dưới tay đám sủng thiếp trong phủ.
Đến mức cuối cùng, bà buộc phải giao bớt quyền quản gia trong tay ra ngoài.
Từ đó, ta đối với những lời giáo huấn của a nương tin tưởng không chút nghi ngờ.
Đích mẫu ban đầu vốn cực kỳ bĩu môi, khinh miệt cách dạy dỗ của a nương, nhưng nhìn thấy a nương trước sau như một vẫn ngồi vững trên đài câu cá.
Trong cái hậu viện này, trước sau vẫn luôn có một chỗ đứng vững vàng dành cho bà, đích mẫu rốt cuộc cũng đành phải ngậm miệng lại.
Khi đích mẫu lôi đích tỷ từ trên kiệu hoa xuống để nhét ta vào thay thế, bà đã phải đánh cược với cái nguy cơ chọc giận phụ thân, có thể bị phụ thân tống cổ ra trang viên ngoại ô bất cứ lúc nào.
Thế nhưng a nương chỉ cần dịu dàng thốt ra vài câu thủ thỉ bên tai phụ thân:
“Quý gia là cái loại gia đình vô liêm sỉ đến mức ấy, Đại tiểu thư xuất thân kim chi ngọc diệp, làm sao mà gánh vác nổi cái cục diện đó chứ?”
“Chi bằng cứ để Huệ nhi nhà chúng ta gả qua đó. Huệ nhi đã học được hết chân truyền của thiếp thân, định liệu có thể nắm giữ chặt chẽ trái tim của vị phu quân kia trong lòng bàn tay.”
Chỉ vỏn vẹn hai câu nói đã làm cho cơn lôi đình thịnh nộ của phụ thân tan thành mây khói.
Mà Quý phu nhân ở bên kia cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, bấm bụng thừa nhận thân phận 【đích nữ】 này của ta.
Kể từ khắc đó, ta đã hoàn toàn thông suốt rồi.
Cái bầu trời ở chốn hậu trạch này, chung quy vẫn là do nam nhân quyết định.
Cho nên kể từ ngày bước chân vào phủ đến nay, ngoại trừ việc dốc lòng nịnh nọt, lấy lòng Quý Tùy, ta thực sự chẳng thèm động tay làm bất cứ việc gì khác.
Vân Anh có phát điên phát cuồng.
Cũng chẳng liên quan gì đến ta.
Có điều, nhìn cái thế trận chuẩn bị vô cùng chu toàn, kín kẽ từ trước của đích mẫu, ta lại không thể không hoài nghi chuyện này có bàn tay đạo diễn của bà…
Sau khi chuyện của Vân Anh được giải quyết ổn thỏa.
Quý Tùy chịu trách nhiệm ở lại thiết đãi các vị tộc lão.
Đích mẫu bèn dẫn theo a nương, bước vào trong phòng của ta.
Bà vừa mở miệng đã căn dặn:
“Dẫu sao thì một hơi cũng đã tống cổ đi mất năm đứa con của nó rồi.”
“Con vẫn là nên nhanh chóng nắm bắt thời cơ, tranh thủ sinh ra một đích trưởng tử cho ta.”
“Ba năm, không, năm năm nếu như không sinh nổi mụn con trai.”
“Thì con cứ chủ động nạp thêm vài đứa thiếp thất cho cô gia, để chúng sinh thật nhiều thứ tử ra, miễn cho mấy đứa thứ tử điên cuồng kia sau này lật mình, lại rước con tiện nhân Vân Anh kia về đè đầu cưỡi cổ con.”
A nương cũng liên tục phụ họa theo lời của đích mẫu:
“Phải đấy, phải đấy, nếu chỉ sinh một hai đứa, trong lòng chúng nhất định sẽ còn tơ tưởng, vương vấn đến nương ruột của mình.”
“Cứ để chúng sinh thật nhiều vào, tự khắc chúng sẽ phải nghĩ đủ trăm phương ngàn kế để quay sang nịnh nọt, lấy lòng con thôi.”
Ta đều một mực ra vẻ khúm núm, ngoan ngoãn vâng dạ nhận lời.
Đích mẫu thấy vậy mới hớn hở, vui mừng ra mặt mà rời đi.
A nương lúc này mới thay đổi sắc mặt, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài:
“Cái con bé này, vận khí của con đúng là tốt thật đấy!”
“Đây tính ra lại quả thực là một mối hôn sự tốt.”
Ta biết bà đang ám chỉ điều gì.
Gả vào hào môn thế gia.
Lại được phu quân độc sủng, yêu thương hết mực.
Bà mẫu hiện tại đã bị đánh cho không ngẩng đầu lên nổi rồi.
Sủng thiếp và đám thứ xuất tử nữ đều đã bị dọn dẹp sạch sẽ.
Ta bây giờ, cơ bản chính là ngồi mát ăn bát vàng, không làm mà vẫn thắng.
Thế nhưng:
“A nương, Quý Tùy thực sự là người đáng để thác cả cuộc đời sao?”
Vân Anh và Quý Tùy là tình nghĩa thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên từ thuở hàn vi.
Lúc hai người họ ân ái mặn nồng, cũng có thể xưng tụng một câu là 【niên thiếu tình thâm】.
Vân Anh lại liên tiếp sinh hạ năm đứa con cho hắn.
Mỗi một đứa, đều là do đích thân Quý Tùy ban danh đặt tên.
Từ nhỏ đã quây quần dưới gối, lớn lên bên cạnh Quý Tùy.
Quý Tùy đối với bọn họ tình sâu nghĩa nặng đến mức, trước ngày cưới còn dung túng cho Quý phu nhân đến tận nhà ra oai phủ đầu đích tỷ.
Thế nhưng, chỉ vì nhìn ta một cái, Quý Tùy đã đem tất thảy mọi thứ quẳng sạch ra sau đầu.
Ta thì có cái gì cơ chứ?
Ta chẳng qua chỉ là có dung mạo mỹ lệ hơn Vân Anh, trẻ trung hơn, lại biết nhìn sắc mặt, hiểu lòng người hơn nàng ta một chút.
Lại còn biết thêm vài cái thủ đoạn phòng the không đem ra ánh sáng được của a nương.
Thế nhưng, chỉ bấy nhiêu đó thôi, đã đủ để Quý Tùy đem mẹ con sáu người Vân Anh vứt bỏ không chút tiếc thương.
Vân Anh phát điên, là bởi vì nàng ta sợ.
Nàng ta sợ Quý gia bại lạc.
Con cái của nàng ta sẽ trở thành kẻ trắng tay, không có gì cả.
Nàng ta sợ, nếu như ta sinh ra đích tử, thì năm đứa con của nàng ta sẽ không còn chỗ dung thân.
Thế nhưng ta rõ ràng còn chưa kịp ra tay đấu đá gì.
Nàng ta đã thua đến mức thảm hại, thê lương như thế này rồi.
“Con thực sự rất sợ.”
“Sợ ngày sau mình nhan sắc phai tàn, sợ vóc dáng không còn được như xưa.”
“Không có con cái và tình nghĩa thanh mai trúc mã làm chỗ dựa, con sợ kết cục của mình sau này, so với Vân Anh còn phải thê thảm hơn gấp bội…”
08.
A nương lập tức lớn tiếng quát mắng, bắt ta không được nghĩ ngợi lung tung nữa:
“Con là chính thê, sau lưng còn có Tô gia chống lưng, con còn sợ cái gì chứ?”
“Con đã giúp phu nhân trút được cái cục tức này, cho dù sau này có gặp phải chuyện gì, phu nhân nhất định vẫn sẽ đứng ra giúp đỡ con thôi.”
Mặc dù trong lòng có trăm ngàn mối tơ vò, ta vẫn cố gượng cười mà gật đầu phụ họa.
Đợi đến sau khi a nương rời đi.
Trong đầu ta bỗng chốc lóe lên một ý niệm táo bạo.
Quý Tùy là chỗ dựa duy nhất của ta ở đây.
Vậy thì, ta phải nắm chặt lấy hắn.
Đã sợ thất sủng, sợ ngày sau có người mới vào cửa, vậy thì chi bằng trực tiếp bẻ gãy cái “gốc rễ” của hắn đi chẳng phải là xong chuyện sao?
Thế là, ta lén lút hạ dược vào trong thức ăn của hắn, khiến cho hắn quấn lấy ta mây mưa, hoan lạc ngày đêm không dứt.
Đến khi ta thăm dò thấy mình đã hoài thai, ta lại tiếp tục động tay động chân vào chế độ ăn uống hằng ngày của hắn, khiến cho hắn tạm thời rơi vào trạng thái 【liệt dương】.
Ta còn bỏ tiền mua chuộc vị đại phu đến xem bệnh, để ông ta nói với hắn rằng:
“Túng dục quá độ, nguyên khí tổn hại nặng nề, chỉ có thể tạm thời tĩnh dưỡng, tuyệt đối không được hành phòng.”
Thế là, ta đã triệt tiêu hoàn toàn cơ hội để hắn đi tìm thú vui, hoan lạc bên những nữ tử khác.
Cũng may số ta đại cát, một kích trúng ngay, thuận lợi sinh hạ được con trai.
Nhưng ta vẫn không hề cho hắn dùng giải dược, mà cứ thế âm thầm dùng thuốc bổ để điều dưỡng lại thân thể của chính mình.
Đợi đến khi thân thể mình đã hoàn toàn hồi phục, khỏe khoắn như xưa, ta mới bắt đầu để cho hắn【khôi phục lại hùng phong】, lại là một trận mây mưa hồ đồ, triền miên khăng khít.
Mãi cho đến khi ta sinh hạ tiếp trai thứ hai và một trưởng nữ, ta mới xuống tay triệt để, đoạn tuyệt hoàn toàn cái sinh sản sau này của hắn.
Lúc này, hắn tuy không đến mức bị triệt hoàn toàn.
Nhưng tinh nguyên đã bị tổn hại nghiêm trọng.
Cho dù tâm tư có đặt lên người những nữ tử khác, thì đại đa số cũng đều là lực bất tòng tâm, có tâm nhưng không có lực.
Đám mỹ nhân như hoa như ngọc kia cứ thế được nạp vào phủ hết lớp này đến lớp khác, lần lượt có được cái danh xưng gọi là
【chuyên phòng chi sủng】.
Thế nhưng suốt một tháng trời ròng rã, số lần hắn thực sự động phòng đến một lần cũng chẳng có.
Mấy nàng ta dẫu cho có muốn đến trước mặt ta để diễu võ dương oai, khiêu khích đi chăng nữa, thì trong lòng cũng chẳng có lấy một chút bệ đỡ, tự tin nào.
Ta một tay nắm giữ ba đứa con, ngồi vững như bàn thạch trên chiếc ghế chủ mẫu của phủ.
Tôn ma ma – người mà đích mẫu sắp xếp cho ta để quản lý việc nhà lúc này cũng đã tuổi già sức yếu.
Bà không còn đủ sức để quản thúc ta nữa, bấy giờ ta mới có thể hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm một hơi…
Đích mẫu thực ra cũng chẳng phải là hạng người đại gian đại ác gì, bà chỉ là một người tầm thường, cũng biết đố kỵ, biết oán hận.
Cho dù a nương là do chính tay bà bỏ tiền chuộc về để phân tán sự sủng ái của dàn thiếp thất, nhưng mỗi khi nhìn thấy a nương đắc ý, bà vẫn sẽ không kìm được lòng mà ra tay ức hiếp, làm khó dễ a nương.
Nhưng trớ trêu thay, bà lại chính là chỗ dựa, là cái cây đại thụ lớn nhất của mẫu thân ta.
Cho nên, tôi và a nương chỉ có nước nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, vô số lần lựa chọn cách hạ mình, hạ giọng để ra sức nịnh nọt, lấy lòng bà.
Ngay cả khi ta đã gả đi làm thê tử người ta.
Ta vẫn phải nỗ lực diễn ra một bộ dạng vô dụng, vụng về, cái gì cũng không biết làm.
Để cho bà trên thực tế vẫn là người nắm quyền thao túng, kiểm soát toàn bộ nội trạch của Quý gia.
Có như vậy, bà mới không đem cơn bực tức ngày thường trút lên đầu của a nương ở nhà.
Cho dù phụ thân có ra mặt che chở cho a nương đi chăng nữa.
Thế nhưng, cái hậu viện kia chung quy vẫn là thiên hạ của đích mẫu.
Hai người bọn họ mà xảy ra tranh chấp, xâu xé nhau, thì cái mác 【hồ ly tinh】 quyến rũ khiến cho gia đạo bất hòa, phu thê lục đục, kiểu gì cũng sẽ bị gán lên đầu a nương đầu tiên.
Cũng may, Tôn ma ma rốt cuộc cũng đã già yếu buông tay.
Đích mẫu lúc này cũng đã mệt mỏi rồi.
Bà vừa phải quản lý cái hậu viện phức tạp của Tô gia, vừa phải bận rộn dạy dỗ, uốn nắn nhi tức mới vào cửa.
Lại còn phải nghĩ đủ trăm phương ngàn kế để lo liệu, mở đường tiến thân cho đích tỷ của ta – người hiện tại đã tiến cung làm nữ quan.
Bà đã chẳng còn tâm trí đâu mà đặt lên người ta, để quản thúc, thao túng tất cả mọi thứ của ta nữa rồi…
Sau khi Quý Tùy hoàn toàn trở thành kẻ phế vật, vô dụng ở phương diện kia.
Hắn liền dọn hẳn về ở tại chính viện của ta.
Về khoảng hầu hạ nam nhân, ta vẫn nắm giữ trong tay một bộ tuyệt kỹ như cũ.
Ta vẫn trưng ra cái dáng vẻ thuận tòng, ôn nhu, tích cực toàn tâm toàn ý yêu thương hắn, dỗ dành hắn, tâng bốc hắn lên tận trời xanh giống hệt như năm xưa.
Dỗ cho hắn đến mức cam tâm tình nguyện tự mình chủ động giao ra toàn bộ mạch máu kinh tế của Quý gia, từ khế ước đất đai, các cửa hiệu cửa tiệm, cho đến toàn bộ gia nghiệp tích cóp của Quý gia vào tay ta.
Ta cho đến tận bây giờ vẫn không biết gia đấu, chỉ biết duy nhất một chiêu đối phó với nam nhân.
Ta chỉ biết rõ một đạo lý cốt lõi: toàn bộ tài sản của nam nhân, đều buộc phải nắm chặt trong tay của chính mình.
Có như vậy, bản thân mình mới có thể đứng ở vị trí bất bại.
Cho nên, khi hai đứa con gái của Vân Anh liên thủ cấu kết với đám di nương, nương tử ở chốn hậu viện kia bày mưu tính kế, hạ bẫy ta.
Chúng tìm ra được bằng chứng năm xưa ta lén lút hạ dược vào thức ăn của Quý Tùy, muốn mượn cái cớ này để đánh đổ ta và ba đứa con, hòng đón ba đứa con trai của Vân Anh ở quê cũ trở về thừa kế gia nghiệp.
Ta liền dứt khoát gom hết toàn bộ tài sản, khế ước cùng ba đứa con của mình, lấy cớ đi bái Phật cầu an, một mạch chạy thẳng lên Hộ Quốc Tự mà lánh đời, ở lì trên đó không về.
Quý Tùy lúc này, thân thể suy kiệt, đã hoàn toàn không còn chút lực lực nào để có thể khống chế, thao túng được ta nữa rồi.
Ba đứa con trai của Vân Anh từ lâu đã bị các vị tộc lão ở quê nuôi dạy thành phế vật, kẻ vô nghì.
Trong tay hắn, lúc này chỉ còn lại duy nhất một huyết mạch chính thống là những đứa con của ta mà thôi.
Vào cái ngày Quý Tùy nhắm mắt xuôi tay, ta liền dẫn theo các con của mình, phong quang, kiêu hãnh bước trở về Quý trạch.
Lần này, ta vẫn không cần phải dùng đến gia đấu làm gì cho mệt thân.
Bởi vì cái vị chủ tử lớn nhất của tòa đại viện này, giờ đây đã chính là ta rồi…