[Nguyên văn lời Trương Hạo Nhiên là: “Mẹ tớ bảo các cậu là đồ bị bố mẹ ruột vứt bỏ, vì các cậu là rác rưởi không ai cần.”]

Tôi đứng phắt dậy: “Đợi mẹ một lát.”

Tôi đi thẳng vào trong, tìm đến văn phòng giáo viên. Cô chủ nhiệm Từ đang dọn dẹp giáo cụ, thấy tôi thì ngơ ngác:

“Cô Lâm, có chuyện gì sao?”

“Con gái tôi Lâm Tri Niệm hôm nay bị bạn học bắt nạt. Bình nước bị đổ cát, kẹp tóc bị bẻ gãy. Tôi muốn biết ý kiến xử lý của giáo viên là gì.”

Cô Từ tỏ vẻ khó xử: “Chuyện này… trẻ con chơi đùa với nhau, khó tránh khỏi…”

“Đổ cát, bẻ đồ, chửi người khác là rác rưởi, cô gọi đó là chơi đùa?”

[Cô Từ biết Trương Hạo Nhiên bắt nạt Tri Niệm, nhưng tuần trước Trương Viện vừa quyên góp 20 ngàn tệ tiền thiết bị giảng dạy, cô ta không muốn đắc tội với “kim chủ”.]

Tôi nhìn thẳng cô Từ: “Nếu cô không xử lý, tôi sẽ lên thẳng gặp hiệu trưởng.”

“Cô Lâm, đừng nóng…”

“Tôi không nóng. Tôi chỉ cần một kết quả.”

Bên ngoài có tiếng giày cao gót. Trương Viện đẩy cửa bước vào, hất mái tóc xoăn gợn sóng y như đóng quảng cáo:

“Sao thế này? Có chuyện gì à?”

Cô Từ vội giảng hòa: “Cô Trương, có phụ huynh phản ánh hôm nay…”

“Là tôi.” Tôi nói thẳng. “Con trai cô bắt nạt con gái tôi.”

Trương Viện nhướng mày: “Trẻ con đùa giỡn với nhau, có cần làm ầm lên thế không?”

“Con trai cô chửi con tôi là ‘rác rưởi bị vứt bỏ’, đùa giỡn à?”

Trương Viện lườm tôi một cái: “Con tôi mới bốn tuổi, nó biết cái gì? Chắc là buột miệng nói thôi…”

[Câu nói đó của Trương Hạo Nhiên chính là học thuộc từ nguyên văn lời Trương Viện nói ở nhà hôm qua.]

“Buột miệng?” Tôi nhìn chằm chằm cô ta. “Từng chữ con cô nói, đều là học từ cô mà ra phải không?”

Sắc mặt Trương Viện thay đổi: “Cô có ý gì?”

“Ý của tôi là, nếu cô không quản được cái miệng của mình, thì ít nhất cũng quản cho tốt con trai cô đi.”

“Cô…”

“Lần sau còn xảy ra chuyện này, tôi sẽ không tìm giáo viên nữa đâu.”

Tôi quay người đi.

Trương Viện gắt lên sau lưng: “Cô tưởng cô là ai? Nhận nuôi hai đứa con hoang không rõ lai…”

Tôi dừng bước. Quay phắt lại.

Trương Viện nuốt vội chữ cuối cùng vào bụng.

“Cô nói xong chưa?”

Cô ta bị ánh mắt của tôi ép lùi nửa bước.

[Trương Viện chột dạ. Chồng cô ta tháng trước vì nhận hối lộ đang bị điều tra nội bộ, nếu bị tố cáo thì đến cái ghế trợ lý Phó tổng cũng không giữ nổi.]

Tôi không nói thêm lời nào, dắt hai đứa trẻ rời khỏi trường.

Trên đường đi, Tri Niệm bỗng lên tiếng: “Mẹ ơi.”

“Sao con?”

“Con thực sự là rác rưởi sao?”

Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy khuôn mặt con bé: “Con là bảo bối. Bảo bối tuyệt vời nhất trên đời này.”

Nước mắt Tri Niệm tuôn rơi.

Tri Hứa đứng bên cạnh siết chặt nắm tay, không nói một lời.

Bình luận cuối cùng hiện ra:

[Bắt đầu từ hôm nay, Tri Hứa quyết tâm phải trở nên mạnh mẽ hơn. Không phải vì bản thân cậu.]

Chương 7

Vụ của Trương Viện trôi qua ba ngày, đích thân hiệu trưởng đã gọi điện xin lỗi. Trương Hạo Nhiên bị chuyển sang lớp khác.

Nhưng Trương Viện rõ ràng không định để yên.

Tôi phát hiện ra chuyện này trong group chat phụ huynh. Có người đăng một tin nặc danh: “Nghe nói lớp mầm 2 có hai đứa trẻ nhận nuôi không cha không mẹ, lai lịch không rõ ràng, liệu có bệnh truyền nhiễm gì không? Có nên yêu cầu cung cấp giấy khám sức khỏe không?”

[Số điện thoại liên kết với tài khoản đăng tin này là sim phụ của Trương Viện.]

Phía dưới là một đám phụ huynh hùa theo.

“Thật hay giả thế?”

“Nên cung cấp chứ, vì sự an toàn của con cái chúng ta mà.”

“Con nhà tôi về kể lớp có một bạn rất kỳ lạ, cả ngày không thèm nói chuyện.”

“Có khi nào có vấn đề tâm lý không?”

Bình luận chi chít hiện lên:

[Trong số những người hùa theo, có 4 người là do Trương Viện lén lập nhóm xúi giục.]

Tôi cắn răng, mở group chat phụ huynh, gõ một đoạn:

“Chào mọi người, tôi là Lâm Vãn, mẹ của Lâm Tri Hứa và Lâm Tri Niệm. Hồ sơ khám sức khỏe của hai bé đã nộp đầy đủ lúc nhập học, hoàn toàn đạt tiêu chuẩn. Phụ huynh nào có nhu cầu, có thể liên hệ nhà trường để đối chiếu. Ngoài ra, về phát ngôn ‘lai lịch không rõ ràng’, tôi đã chụp màn hình lưu bằng chứng. Tung tin đồn nhảm sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, xin nhắc nhở để những người liên quan tự biết.”

Nhóm im lặng đúng 5 phút. Sau đó có người đứng ra giả lả: “Thôi thôi, đều là phụ huynh cùng lớp, dĩ hòa vi quý.”

Trương Viện từ đầu đến cuối không ló mặt.

[Trương Viện đang gọi điện cho chồng, bảo hắn ta điều tra xem cô có lai lịch gì.]

[Không tra ra được. Cô quá sạch sẽ, sạch sẽ đến mức khiến cô ta phải sợ hãi.]

Tối đó, sau khi hai đứa nhỏ ngủ say, tôi ngồi phòng khách sửa bản vẽ.

Cố Nam Chu nhắn tin: “Chuyện cậu nhờ tôi điều tra có kết quả rồi.”

“Nói đi.”

“Tập đoàn Giáo dục Hoằng Nghị Thịnh Thành, người đại diện pháp luật tên Triệu Chi Lan, người kiểm soát thực sự phía sau là Lục Minh Viễn. Kẻ này cậu phải cẩn thận.”

“Hắn ta có lai lịch gì?”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!