Cúp điện thoại xong, tôi đơ ra như một thằng ngu.

Từ nhỏ đến lớn, tôi vẫn luôn nghĩ cái tư duy “nhận bố đỡ tai ương” của nhà tôi dù có tà môn một chút, nhưng nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở mấy bà già đầu làng hoặc một cái truyền thống gia đình quái đản.

Ai mà ngờ bây giờ, Đồn trưởng đồn công an nói: Đã báo cáo lên trên rồi.

Khoảnh khắc đó, vô vàn hình ảnh lướt qua trong đầu tôi.

Liệu có ai đến tìm tôi để mời đi uống trà không?

Có bắt tôi ký giấy bảo mật không?

Hay sẽ nhốt tôi vào một căn phòng bốn bức tường trắng bóc, nghiên cứu xem tại sao tôi cứ nhận ai làm bố là đứa đó xui xẻo?

Tối hôm đó, tôi đã có câu trả lời.

Tất cả đều đúng.

Người đến đón tôi làm việc rất kín đáo, biển số xe bình thường, ăn mặc cũng bình thường. Điểm bất thường duy nhất là cái khí chất “Mặc dù tao chưa nói, nhưng mày tốt nhất là nên hợp tác” toát ra từ họ.

Tôi thậm chí còn chưa kịp căng thẳng, cả người đã tự động ngồi thẳng tắp, sinh ra một phản xạ “Rõ thưa sếp, tôi xin hợp tác”.

Tôi được đưa đến một nơi rất yên tĩnh, ký một đống giấy tờ. Tờ chói lọi nhất ở trên cùng viết rõ 4 chữ to đùng: Thỏa thuận bảo mật.

Tôi chằm chằm nhìn 4 chữ đó nửa ngày, tâm trạng vô cùng phức tạp, y như đang nằm mơ.

Mẹ tôi đọc tiểu thuyết mạng bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có một lần bà không đoán mò. Tôi, thực sự sắp được giao nộp cho Nhà nước rồi!

Quá trình thẩm vấn diễn ra rất lâu.

Nhân viên công tác yêu cầu tôi liệt kê từng người một trong danh sách “bố nuôi các nhiệm kỳ”, từ lúc tôi sinh ra đến giờ. Hỏi rõ rành rọt từng chi tiết: nhận vào ngày nào, dùng quy trình gì, nhận xong bao lâu thì xảy ra chuyện.

Tôi vừa trả lời, vừa bàng hoàng cảm thấy mình không giống đang bị thẩm vấn. Mà giống như đang đi làm báo cáo tổng kết quá trình làm việc của một cái nghề cực kỳ vô lý.

— Bố Đá đầu tiên, nổ tanh bành.

— Bố Cầu thứ hai, sập.

— Bố Cây thứ ba, bị sét đánh.

— Bố Giáo sư thứ tư, tỏi.

— Bố Núi quốc tế thứ năm, sạt lở một phần.

Nói ra ai mà tin cho được chứ.

Cuối cùng, một chuyên gia đeo kính gập quyển sổ ghi chép lại, hỏi tôi:

“Đồng chí Vương Nhạc, cậu tự thấy tiền đề để cái năng lực này phát huy tác dụng là gì?”

Tôi thành thật đáp: “Đầu tiên là phải nhận người ta làm bố.”

Chuyên gia: “Cụ thể hơn chút.”

“Phải có tính nghi thức.” Tôi nghiêm túc ngẫm nghĩ. “Tốt nhất là phải có ‘bộ ba huyền thoại’: Ba nén nhang, chỉ đỏ, quả táo, kèm theo hành động quỳ gối và xác nhận danh phận bằng miệng. Quy trình càng đầy đủ, cháu càng thấy yên tâm.”

Chuyên gia ghi chép lại vào sổ. Tôi nhìn cái bộ dạng ông ấy nghiêm túc take-note “Quy trình nhận bố”, suýt thì phụt cười tại trận, nhưng phải cố kìm lại.

Bởi vì ngay sau đó, họ đưa ra một vấn đề còn nghiêm túc hơn.

Phải làm thực nghiệm kiểm chứng.

“Nghĩa là sao ạ?” Tim tôi giật thót.

Một nhân viên khác đáp với giọng điệu rất điềm tĩnh: “Nghĩa là chúng tôi cần loại trừ khả năng đây là trùng hợp cực độ.”

“Loại trừ thế nào ạ?”

“Trong một phạm vi kiểm soát được, tiến hành một lần quan sát với đối tượng rõ ràng, thời gian rõ ràng và quy trình hoàn chỉnh.”

Tôi hiểu rồi.

Nói toạc ra, là tìm một người, bảo tôi nhận làm bố. Xem hắn ta có gặp chuyện gì không.

Khoảnh khắc đó, tôi lạnh sống lưng. Trước đây tôi nhận đá, nhận cầu, nhận cây, cùng lắm chỉ thấy hơi ngớ ngẩn vô lý.

Lần nhận lão giáo sư, tôi còn tự miễn cưỡng an ủi bản thân là lão vốn là người xấu, chết thì coi như quả báo.

Nhưng bây giờ thì khác. Bây giờ là thực nghiệm cấp quốc gia.

Nếu tôi thực sự có năng lực này, thì bằng chính hành động của mình, tôi đã biến sống chết của một con người thành dữ liệu thực nghiệm.

Tôi nắm chặt tay, giọng trầm xuống: “Bắt buộc phải làm ạ?”

Vị chuyên gia đeo kính nhìn tôi, im lặng một lát, giọng điệu rất ôn hòa: “Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ kiểm soát đối tượng trong phạm vi rủi ro đạo đức thấp nhất.”

Đối tượng mà họ chọn là một tội phạm đặc biệt nghiêm trọng đã bị kết án chung thân, chứng cứ rành rành. Tội ác tày trời, tay dính đầy máu người.

Loại người này vốn dĩ sống trên đời cũng chỉ vì pháp luật đã nương tay đến mức tối đa.

Tôi đứng cách một lớp kính bảo vệ, hoàn thành toàn bộ quy trình theo đúng yêu cầu.

Kể ra cũng lạ. Trước kia nhận đá, nhận cầu, nhận cây, tôi ít nhiều mang theo sự miễn cưỡng và cảm thấy lố lăng. Nhưng hôm đó, nhìn khuôn mặt bên kia tấm kính, tôi lại chẳng thấy gánh nặng tâm lý nào cả.

Sau khi thực nghiệm kết thúc, tôi được xếp vào một căn phòng kín để chờ thông báo. Mấy ngày đó, gần như tôi chẳng chợp mắt được. Nhắm mắt lại là thấy Đá, Cầu, Cây, Giáo sư, Núi Anh Đào và cái bàn làm việc bị nứt kia.

Tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, nếu tất cả chuyện này là sự thật, vậy rốt cuộc tôi là cái gì? Sao chổi? Vũ khí? Hay là một “nhân tài đặc biệt” nào đó cực kỳ phản khoa học nhưng lại rất hữu hiệu?

Ba ngày sau, có kết quả. Tên trọng phạm kia đột ngột bị dị ứng cực kỳ hiếm gặp trong khu giam giữ, cấp cứu không qua khỏi.

Lúc cầm bản báo cáo kết luận trên tay, tay tôi lạnh ngắt. Còn vị chuyên gia ngồi đối diện, chỉ hỏi tôi một câu mới:


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!