Tôi nhìn ra cửa sổ, suy nghĩ một chút: “Đang nghĩ về ông nội tôi.”
Chị im lặng một lúc, khẽ nói: “Ông ấy sẽ tự hào về cậu.”
Tôi không đáp. Nhưng sống mũi thấy cay cay. Tôi quay đầu ra ngoài cửa sổ, vờ như đang mải mê ngắm hàng cây xanh ven đường.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi được phê duyệt cho về nhà nghỉ phép vài ngày. Vừa bước vào sân, bà nội đã ra đón. Bà cầm chiếc quạt mo, bước chân thoăn thoắt, niềm vui trên mặt không sao giấu nổi. Ánh mắt bà nhìn tôi như đang nhìn một món bảo bối tự tay chăm bẵm lớn lên, cuối cùng cũng làm nên nghiệp lớn.
“Về rồi đấy à?” Bà đánh giá tôi một lượt từ trên xuống dưới, gật đầu hài lòng. “Nhìn chững chạc ra phết.”
Tôi vừa định lên tiếng, bà đã bồi thêm: “Bà đã bảo rồi mà, thằng cháu này của bà thể nào cũng làm nên chuyện lớn.”
Tôi: “…”
Nghe cứ không giống đang khen.
Mẹ tôi cũng từ trong nhà phi ra, kích động hỏi dồn dập:
“Rốt cuộc có được khen thưởng không?”
“Lãnh đạo nói gì?”
“Có phát quà cáp gì không?”
“Thế công việc của mày bây giờ là chốt hạ ổn định rồi đúng không?”
“Có trả lương đúng hạn không?”
“Có đóng BHXH, BHYT đầy đủ không?”
Tôi bị hỏi đến mức ong cả đầu, đành trả lời qua quýt: “Có thưởng, công việc ổn định rồi, lãnh đạo còn khen con nữa.”
Nghe thấy thế, mẹ tôi mừng rơn, quay ngoắt vào bếp: “Thế để mẹ làm thêm món nữa! Lão Vương! Đừng đứng ngây ra đấy, lôi chai rượu trong tủ ra đây!”
Lão Vương vốn nãy giờ vẫn đang cố làm ra vẻ bình tĩnh đứng ở cửa, nghe thấy thế, khóe miệng lập tức ngoác đến tận mang tai. Nụ cười không tài nào giấu được. Ông vừa đi lấy rượu, vừa giả vờ hắng giọng:
“Tôi đã bảo mà, con trai tôi từ bé đã nhìn ra không phải người bình thường rồi.”
Tôi không nhịn được liếc nhìn bố: “Hồi bé ai là người suốt ngày than vãn việc con đi nhận bố lung tung, làm cái nhà này lúc nào cũng loạn cào cào lên hả?”
Lão Vương chẳng hề chột dạ, ngược lại cười càng rạng rỡ hơn: “Hồi đấy là bố nhìn nhầm, giờ thì bố hiểu rồi. Cái đó của con không gọi là nhận lung tung, mà gọi là… có tầm nhìn chiến lược.”
Tôi bật cười: “Lão Vương, dạo này bố nịnh nọt nghe tự nhiên thế.”
Ông bưng bình rượu từ trong nhà ra, mặt vô cùng điềm nhiên: “Cái này gọi là có sao nói vậy. Với lại, con trai tôi giỏi giang, tôi khen vài câu thì có làm sao?”
Bữa cơm hôm đó cực kỳ náo nhiệt. Mẹ tôi lăng xăng chạy ra chạy vào, làm hẳn mấy món, còn thịnh soạn hơn cả mâm cỗ Tết. Cá kho, thịt xào ớt, rau xào tỏi, canh gà, và một đĩa sườn xào chua ngọt tôi thích ăn nhất từ bé.
Bà nội ngồi ghế trên, liên tục gắp thức ăn cho tôi: “Ăn nhiều vào. Giờ cháu làm việc lớn rồi, phải bồi bổ.”
Lão Vương càng vui vẻ ra mặt. Bình thường uống rượu toàn phải nhìn sắc mặt bà nội, hôm nay hiếm hoi được chỉ định lấy rượu, cả người ông lâng lâng, bưng chén rượu ngồi đó cười tít mắt:
“Nào, hôm nay phải làm một ly. Nhà mình thế này được tính là rạng rỡ tổ tông rồi đúng không?”
Mẹ tôi lập tức tiếp lời: “Chứ còn gì nữa! Trong làng này có nhà ai con cái thành đạt được như nhà mình không?”
Bà nội “hứ” một tiếng, phẩy phẩy cái quạt mo, giọng vô cùng vững chãi: “Đó cũng là do nó tự biết phấn đấu.”
Nhưng nói xong câu đó, khóe môi bà vẫn nhếch lên.
Nhìn ba người họ, tự nhiên tôi thấy trong lòng bình yên vô cùng.
Hồi bé, tôi luôn nghĩ cái số mình thật kỳ dị, như một cái cục nợ mà gia đình không giải quyết được. Sau này biết mình có năng lực đó thật, tôi lại từng nghi ngờ liệu mình có phải sinh ra đã mang mệnh sao chổi, đi tới đâu rắc xui xẻo tới đó hay không.
Nhưng bây giờ thì khác rồi. Giờ ngồi trước bàn ăn này, nghe mẹ lải nhải, nghe Lão Vương chém gió, nghe bà nội giả vờ bình tĩnh để khoe khoang, tôi chỉ thấy —
Đúng là, số phận con người, chẳng ai nói trước được điều gì.
Ăn được nửa bữa, Lão Vương đã ngà ngà say. Nhưng rõ ràng hôm nay tâm trạng ông rất tốt, chẳng thèm đả động gì đến chuyện ấm ức với địa vị trong nhà, chỉ cứ cười hềnh hệch.
“Con trai tôi giỏi. Từ bé tôi đã biết nó không phải người bình thường rồi. Thấy không, giờ Nhà nước còn trọng dụng nó cơ mà.”
Mẹ tôi lườm ông: “Ông bớt dát vàng lên mặt mình đi, hồi bé ông chả mắng nó xơi xơi cái tội gọi ông là Lão Vương còn gì.”
Lão Vương chẳng bực, cười ha hả: “Bây giờ nó thích gọi tôi là gì thì gọi, đằng nào cũng là con trai tôi.”
Cả nhà hùa theo cười.
Đúng vậy. Thứ quan trọng nhất trong gia đình này, chưa bao giờ là chuyện “có gọi bằng bố hay không”. Mà là cả nhà tôi, đến hiện tại vẫn bình an bên nhau.
Ăn xong, bà nội gọi tôi ra ngoài sân, thần thần bí bí hỏi nhỏ:
“Thế giờ mày đã vào chính thức hoàn toàn chưa?”
Tôi gật đầu.
“Vào biên chế chưa?”
Tôi cố nhịn cười: “Rồi ạ.”
Nghe xong mắt bà sáng rực. “Tốt, tốt lắm. Cái mạng của Lão Vương, khắc thế là đáng tiền.”
Tôi: “…”
Trước khi đi ngủ, tôi nằm trên chiếc giường hồi nhỏ. Chăn vừa được mẹ phơi, có mùi nắng và mùi xà phòng. Tiếng dế kêu ngoài cửa sổ, vách tường bên cạnh thoang thoảng tiếng mẹ tôi đang dọn dẹp “Lão Vương phiên bản say rượu”.
Điện thoại bỗng có một thông báo mật gửi đến. Nội dung rất ngắn.
[8 giờ sáng mai, tiếp xúc với Nhân sự đặc biệt số 02.]