Chị ta ngẩng lên, nhắc lại: “Năm mươi chín tệ.”

Giây phút ấy, tôi đứng trước cửa sổ bán vé với một tâm trạng cực kỳ phức tạp.

Người ta lễ tết báo hiếu thì mua ít hoa quả, xách lốc sữa.

Tôi báo hiếu, phải xì ra 29,5 tệ (vé sinh viên giảm nửa giá). Cảm ơn nhà nước đã giảm giá 50% cho lòng hiếu thảo của tôi.

Lão Vương nghiến răng, móc ví trả tiền. Lúc hai bố con cầm vé bước vào, trên người toát ra một luồng khí nghèo khổ xen lẫn bi tráng.

Vườn bách thảo rất rộng. Hai bố con chẳng ai biết xem bản đồ. Một sinh viên đại học và một lão nông dân đứng trước bảng chỉ dẫn nghiên cứu suốt mười phút, vẫn không phân biệt nổi đông tây nam bắc. Cuối cùng phải đi hỏi nhân viên, rẽ ngang rẽ dọc mãi mới tìm được khu bảo tồn cây cổ thụ.

Nhìn thấy cái cây quen thuộc từ đằng xa, khóe mắt tôi suýt thì đỏ hoe. Đúng là Bố Ba của tôi rồi. Cây vẫn là cây đó, cành vẫn là cành đó. Chỉ là dưới chân không còn là đất đỏ mà được lát gạch, quây hàng rào, cắm thêm cái biển “Cây hòe cổ thụ quý hiếm, tuổi đời khoảng 270 năm”.

Tôi đứng ngoài hàng rào, nhìn cây, tự nhiên sinh ra một cảm giác “Bố mình thành đạt rồi”. Từ cái cây cổ thụ đầu làng, một bước lên hương thành điểm tham quan cấp thành phố.

“Bố Ba.” Tôi gọi nhỏ một tiếng.

Cặp đôi đang chụp ảnh bên cạnh đồng loạt quay lại nhìn tôi.

Lão Vương lặng lẽ nhích ra xa một bước.

Rất tốt. Bố đẻ ra ngoài đường rất biết cách giữ khoảng cách để tránh thị phi.

Tôi vờ như không thấy, hắng giọng, gọi thêm một tiếng: “Bố Ba, con đến thăm bố đây.”

Ánh mắt cặp đôi kia nhìn tôi ngay lập tức đổi khác.

Tôi mặc kệ, cách một lớp hàng rào bắt đầu lẩm bẩm tâm sự với Bố Ba:

“Bố ở đây có quen không?”

“Cơm nước… à nhầm, chất đất ở đây vẫn ổn chứ?”

“Lần sau con lại đến thăm bố…”

“Dạo này con vẫn khỏe, bố cứ yên tâm.”

Gió thổi qua kẽ lá kêu xào xạc. Lúc đó tôi thực sự rất xúc động, cảm thấy tuy Bố Ba đã thoát ly nông thôn lên thành phố, nhưng tình phụ tử thì vẫn còn đó.

Rồi ông bảo vệ bước tới. Ông ta nhìn tôi, lại nhìn Lão Vương đang đứng tít đằng xa, giọng điệu đầy cảnh giác:

“Cậu thanh niên, cậu làm trò gì đấy?”

Tôi đứng thẳng người, nghiêm túc trả lời: “Thăm người thân ạ.”

Bảo vệ: “…Hả?”

Tôi chỉ vào cái cây: “Bố Ba của cháu.”

Ông bảo vệ câm nín mất mấy giây, chắc đang phán đoán xem tôi là thằng tâm thần hay là phần tử chuẩn bị phá hoại tài sản công cộng. Cuối cùng, ông lùi lại nửa bước, thái độ rõ ràng là dè chừng hơn hẳn:

“Được rồi, thăm thì thăm, đừng có trèo qua hàng rào.”

Cứ thế, tôi bắt đầu chuỗi ngày báo hiếu tại Vườn bách thảo. Mỗi lần nghỉ hè về quê, tôi đều phải để dành một ngày. Ngồi xe hai tiếng, tốn 29,5 tệ mua vé, vào công viên vấn an Bố Ba. Có những hôm say xe mặt tái mét, tôi vẫn phải gồng mình đứng trước gốc cây lải nhải vài câu. Dù sao thì chuyện này cũng liên quan đến tính mạng của Lão Vương.

Tôi kiên trì như thế hơn hai năm. Tôi cứ tưởng Bố Ba trâu bò như vậy, lại còn được “vào biên chế” ở cơ quan bảo tồn nhà nước, sau này chắc chắn sẽ an toàn.

Nhưng hiện thực lại một lần nữa chứng minh: Bố của nhà tôi, không phải cứ vào biên chế là an toàn.

Mùa xuân năm ba đại học, tôi đang ngồi trong ký túc xá viết luận văn. Nói chính xác hơn là mở file Word ra, chằm chằm nhìn vào tiêu đề, và tiến hành một cuộc chiến tranh lạnh không hồi kết với bài luận văn.

Thằng bạn cùng phòng, Thành Thành, bỗng “Á” lên một tiếng:

“Ê chúng mày xem tin tức thành phố chưa? Cái cây cổ thụ trong Vườn bách thảo bị sét đánh trúng rồi.”

Tay tôi đang gõ phím cứng đờ ngay tắp lự.

Nó vẫn đang đọc tiếp: “Đêm qua có sấm sét, một cây hòe cổ thụ trăm tuổi trong vườn đã bị sét đánh trúng, thân chính bị hư hại nặng, các chuyên gia sẽ tiếp tục theo dõi…”

Tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Thành Thành vẫn không biết chuyện gì xảy ra, tiện mồm cảm thán: “Cái cây này xui xẻo thật đấy.”

Tôi nhìn nó, môi mấp máy, nửa ngày không thốt nổi một lời. Vài giây sau, tôi cầm điện thoại lên, lặng lẽ bấm vào bản tin.

Trong ảnh, Bố Ba của tôi thân cây cháy đen, cành chính gãy gục, trông còn thảm hơn cả bài luận văn viết dở của tôi.

Xong rồi. Bố Ba lại không gánh nổi nữa rồi.

Gần như cùng lúc đó, điện thoại của bà nội gọi đến. Vừa bắt máy, tôi đã nghe thấy giọng nói trung khí mười phần của bà:

“Mau đi tìm loanh quanh đấy xem có ai hợp làm ‘Bố Tư’ không!”

Câu nói này của bà nội lôi tuột tôi từ trong nỗi bi thương trở về với thực tại.

Đúng thế. Bố Ba dù vẫn đang được cấp cứu thì rõ ràng cũng không trụ nổi nữa. Phải mau chóng tìm bố mới thay thế. Nếu không, ai mà biết tai ương có quay ngược lại giáng xuống đầu Lão Vương không.

Tối hôm đó, tôi ngồi trên giường ký túc xá. Nắm chặt điện thoại, nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề:

Trong trường đại học này, thứ gì thích hợp làm bố nhất?

Giảng đường thì to quá, khó nhận, dễ bị bảo vệ đuổi.

Ký túc xá thì đông người quá, nhỡ sập một cái ảnh hưởng diện rộng, lương tâm tôi hơi áy náy.

Sân vận động tuy rộng rãi, nhưng đường chạy điền kinh mới làm lại, nhìn không có vẻ gì là từng trải, bản mệnh không vững.

Đang trăn trở thì cửa phòng “rầm” một tiếng bị đẩy ra.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!