Cúp máy, tôi mở khung chat với James, xác nhận lại lịch cuộc họp chọn đồ tuần sau.
Sau đó tôi mở khung chat với Tô Lạc: “Thứ Bảy rảnh không? Đi mua sắm với tôi.”
Tô Lạc trả lời ngay: “Mua gì?”
“Mua quần áo. Đi gặp khách ở buổi chọn đồ thì phải ăn mặc chỉn chu một chút.” Ngón tay tôi dừng một nhịp, rồi tiếp tục gõ. “Tiện thể mua cho mình một đôi giày mới. Ăn mừng.”
“Ăn mừng gì?”
“Ăn mừng việc tôi không cần mua đồ giúp người khác nữa.”
Thứ Bảy hôm đó, Manchester hiếm hoi có nắng.
Tô Lạc đi cùng tôi dạo King Street suốt cả chiều, mua một chiếc áo khoác cashmere màu camel và một đôi ankle boots đen.
Khi tôi bước ra khỏi phòng thử đồ, Tô Lạc nghiêng đầu quan sát tôi, đột nhiên nói: “Chi Ngu, hôm nay cậu khác trước.”
Tôi nhìn người trong gương: đường cắt vừa vặn, vai thả lỏng, không đeo chiếc túi tote to đùng nhồi đầy đồ của người khác.
“Khác ở đâu?”
Tô Lạc nghĩ một lúc, chỉ vào mặt tôi trong gương: “Trước đây khóe miệng cậu luôn kéo xuống. Bây giờ nó đang cong lên.”
Tôi cười với mình trong gương.
Đúng thật.
Nó đang cong lên.
Châu Nghiên im lặng trong nhóm hai ngày.
Chiều tối ngày thứ ba, cô ta bất ngờ tung ra chín ảnh chụp màn hình, toàn là lịch sử chat với “bạn học Paris”.
Giọng điệu của đối phương từ qua loa cho có đến trở mặt hẳn. Câu cuối cùng là dấu chấm than màu đỏ: cô ta bị kéo vào danh sách đen.
Hai mươi nghìn tệ tiền cọc, năm người góp lại, hoàn toàn mất trắng.
Châu Nghiên gửi một chuỗi voice rất dài trong nhóm, giọng nghẹn khóc.
Châu Nghiên nói người bạn học đó trước đây đúng là từng mua giúp cô ta vài lần. Giá thấp đến mức vô lý, chính cô ta cũng từng nghi ngờ, nhưng đối phương nói là “kênh nội bộ”, nên cô ta tin.
Bây giờ không liên lạc được nữa, số điện thoại bên Paris gọi qua là số trống. Cô ta đã dùng hai mươi nghìn tệ tiền tiết kiệm của mình trả lại cho Phương Mẫn và những người khác, tương đương tự bỏ tiền bồi thường khoản cọc.
“Em thật sự xin lỗi mọi người.” Voice cuối cùng của Châu Nghiên gần như khóc thành tiếng. “Em ngu quá, em lại đi tin loại người đó.”
Chị họ gửi ba emoji ôm ôm trong nhóm: “Nghiên Nghiên đừng khóc, em cũng là nạn nhân. Bọn chị không trách em.”
Phương Mẫn không tiếp lời.
Lưu Văn trả lời một câu: “Tiền trả lại là được.”
Sau đó là im lặng.
Không còn hàng chữ “Nghiên Nghiên đáng tin quá”, không còn ngón tay cái và trái tim.
Sự nhiệt tình của nhóm người này khi đến thì như thủy triều, khi rút còn nhanh hơn nước xuống.
Tôi xem xong đoạn chat, gọi điện cho Tô Lạc.
“Cô ta cũng không tính là quá xấu.” Tôi dựa bên cửa sổ, giọng không có nhiều dao động. “Ngu thật, tham cũng thật. Nhưng ít nhất cô ta đã trả tiền.”
Tô Lạc ở đầu dây bên kia cũng thở dài: “Chắc cô ta muốn dùng cậu để xây hình tượng. Tưởng thật sự có thể dựa vào chuyện này đứng vững trong nhóm. Kết quả hình tượng chưa dựng lên, lại dựng thành hình tượng người bị lừa.”
Tôi bị câu đó chọc cười cong khóe miệng.
Trưa hôm sau, chị họ lại gọi điện cho tôi.
Tôi nhìn cái tên nhảy trên màn hình, đợi nó reo năm tiếng mới nghe.
“Chi Ngu.” Giọng chị họ thận trọng hơn nhiều, khác hẳn giọng chất vấn lần trước. “Dạo này bận không?”
“Cũng ổn.” Tôi bật loa ngoài, tiếp tục vẽ bản vẽ.
“Cái đó… bên Nghiên Nghiên xảy ra chút chuyện, em cũng biết rồi đúng không?” Chị dừng một chút. “Phương Mẫn và Lưu Văn đều nói vẫn muốn tìm em mua. Chai essence lần trước…”
“Hết rồi.” Tôi cắt ngang chị. “Trả rồi. Chai hàng giảm giá cuối cùng ở toàn nước Anh, trả rồi thì không còn nữa. Lần trước em nói với Phương Mẫn rồi, cô ấy không nói với chị à?”
Chị họ im lặng một lúc. Tôi nghe thấy tiếng thở nhẹ ở đầu dây bên kia, như đang cân nhắc câu tiếp theo.
“Vậy… em còn giúp bọn chị tìm kênh khác được không? Đắt hơn một chút cũng được. Bây giờ em không làm mua hộ nữa, nhưng mua chút đồ giúp người thân chắc vẫn được chứ? Chúng ta là người một nhà mà.”
Người một nhà.
Tôi để ba chữ này lăn một vòng trên đầu lưỡi, không vội trả lời.
“Lần trước các chị chẳng phải nói, do em không tự giải thích rõ, người khác đương nhiên sẽ nghĩ em đang kiếm tiền sao?”
Giọng tôi bình ổn không chút gợn sóng. “Em nghĩ kỹ rồi, các chị nói đúng. Em đúng là không giỏi giải thích. Vì vậy để tránh sau này lại bị hiểu lầm, từ nay về sau mọi chuyện liên quan đến tiền, em đều không tham gia. Người thân cũng vậy.”
“Chi Ngu, em nói vậy…” Giọng chị hơi cuống. “Lần trước là chị không tốt. Chị xin lỗi em còn không được sao? Em không thể chỉ vì một lần hiểu lầm mà…”
“Chị.” Tôi cắt ngang, giọng rất nhẹ. “Chị mang thai ba tháng, em biết qua vòng bạn bè.”
Đầu dây bên kia ngừng thở.
Im lặng khoảng mười giây. Tôi nghe thấy chị đổi điện thoại từ tay trái sang tay phải, rồi lại đổi về. Sau đó chị nói: “Cái đó… chị định đợi ổn định hơn rồi mới nói với em. Bác sĩ bảo ba tháng đầu không nên nói.”
“Ừ.” Tôi tiếp tục vẽ, đường nét trơn tru, tay không hề run.
“Hồi nhỏ chị nói, đợi chị kết hôn sẽ để em làm phù dâu. Còn nói sau này chị sinh con, em phải là người thân đầu tiên đến bệnh viện thăm chị.”