Tiếc mạng đến mức nào? Lúc lên lớp, sợ hít phải bụi phấn nhiều, lần nào vào lớp lão cũng đeo khẩu trang. Hàng năm soi báo cáo khám sức khỏe còn kỹ hơn soi luận văn. Ra đường không bao giờ ngồi xe không có biển số, gọi xe taxi cũng phải nhìn đánh giá tài xế trước. Viện tổ chức hoạt động leo núi tập thể, lão sợ đường trơn, cứng đầu ngồi uống trà dưới chân núi cả buổi chiều.
Một người như thế, sao có thể say rượu lái xe?
Tin tức truyền đi, cả viện nổ tung. Sinh viên bàn tán xôn xao trong nhóm chat:
[Thật hay đùa đấy? Lão say rượu á?]
[Người sợ chết như lão mà cũng say rượu lái xe à?]
[Thế này chẳng phải là gặp quả báo sao?]
Câu này vừa nhảy lên, group chat bỗng nhiên im lặng vài giây. Rồi ngay lập tức có người hùa theo:
[Ác giả ác báo thôi.]
[Chỉ có thể nói là lưới trời lồng lộng.]
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn trong nhóm, lòng bàn tay rịn mồ hôi hột. “Lưới trời lồng lộng”. Nhưng sao tôi lại có cảm giác, trong cái “lưới trời” đó, hình như có một phần kịch bản do tôi đóng góp?
Tôi thẫn thờ đi về ký túc xá. Càng nghĩ càng thấy rợn người, cuối cùng run rẩy bấm số gọi cho bà nội.
“Bà ơi…”
“Sao thế?”
Tôi hít sâu sụt sịt mũi: “Cái Bố Tư con mới nhận ở trường… chết rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng. Sự im lặng cực kỳ hiếm thấy. Bình thường bà nội tôi nói năng như súng liên thanh, gặp chuyện không bao giờ do dự, thế mà lần này bà im bặt mất nửa ngày. Lâu đến mức tôi tưởng điện thoại mất sóng.
“Bà ơi, có phải con thực sự… khắc chết người rồi không?”
Tôi vốn tưởng bà nội ít nhất sẽ an ủi vài câu, hoặc trầm ngâm chấp nhận hiện thực một chút. Ai ngờ bà vặn lại tôi:
“Nó có phải là người xấu không?”
Tôi ngớ ra, thành thật gật đầu: “Xấu, xấu lắm ạ.”
“Thế thì tốt, cho nó đáng đời.”
Tôi: “…”
Tôi đang khóc nghẹn được một nửa thì tắc tịt luôn. “Nhưng mà ông ta chết rồi cơ mà!”
“Chết thì cũng là quả báo.” Logic của bà nội cực kỳ vững chắc. “Đấy gọi là thay trời hành đạo.”
Tôi há miệng, trong chốc lát không biết phải phản bác thế nào. Xét về mặt đạo đức, tôi thấy bà nói không hoàn toàn đúng. Xét về mặt cảm xúc, tôi lại thấy mình thực sự được an ủi đôi chút.
Trong lúc tôi còn đang hoài nghi nhân sinh, bà nội tôi đã nhanh chóng vượt qua giai đoạn đấu tranh tâm lý “cháu trai mình có khả năng khắc chết người” để tiến thẳng vào việc dàn xếp chiến thuật tiếp theo.
Bà hỏi tôi: “Giờ cháu vẫn đang ở trường à?”
“Vâng.”
“Được, đừng đi lung tung.”
“…Hả?”
Tôi còn chưa kịp hiểu xong thì bà đã cúp máy.
Tầm hai phút sau, điện thoại tôi “Ting” một tiếng. Tôi cúi xuống nhìn, tin nhắn báo tiền vào tài khoản ngân hàng.
Số dư tăng: 20.000 tệ (khoảng gần 70 triệu VND).
Tôi đứng hình tại chỗ. Hai vạn tệ?
Lúc tôi còn đang lú lẫn, bà nội lại gọi điện tới: “Nhận được tiền chưa?”
“Nhận… nhận được rồi.” Tôi lắp bắp. “Bà, bà chuyển nhiều tiền cho con làm gì thế?”
“Để làm visa.”
“…Visa gì cơ?”
“Visa đi nước ngoài chứ còn gì.” Bà nội dõng dạc nói như một lẽ đương nhiên. “Cháu đi sang Nhật, nhận cái ngọn núi hoa anh đào bên nước bọn Tiểu Nhật kia cho bà.”
Tôi cạn lời toàn tập.
“Bà ơi, con đang nói với bà là con có nguy cơ khắc chết người đấy.”
“Bà biết mà.” Giọng bà càng thêm trầm ổn. “Thế nên bà mới bảo mày đi khắc bọn Nhật Bổn.”
Tôi há hốc miệng, nửa ngày không nói nên lời. Đầu dây bên kia, bà nội chậm rãi lên tiếng:
“Bà sống trên đời này, ghét nhất bọn Nhật Bổn.”
Bàn tay đang cầm điện thoại của tôi siết chặt lại. Việc bà ghét Nhật Bản, tôi biết. Lễ tết chiếu phim kháng chiến, bà xem hăng hái hơn bất kỳ ai, lúc chửi thì trung khí mười phần, TV đầu làng bật to đến mấy cũng không bằng tiếng bà.
Nhưng tôi không ngờ bà lại đem cái thể chất ảo ma của tôi ứng dụng vào tận phương diện này. Cái này gọi là gì? “Nâng cấp chiến lược quốc tế hóa mê tín dị đoan” à?
“Nếu ông nội mày còn sống,” giọng bà bỗng nhiên hơi nghẹn lại. “Thấy mày có cái bản lĩnh này, chắc chắn ông sẽ bảo, đừng để lãng phí.”
Cổ họng tôi hơi nghẹn lại. Ấn tượng từ nhỏ của tôi về ông nội chỉ là bức ảnh đen trắng treo trên bàn thờ ở gian nhà chính. Trong ảnh, ông mặc quân phục, đường nét chính trực. Ông là bộ đội, đã hy sinh vì nước quên thân.
Bà nội rất ít khi chủ động nhắc đến ông. Nhưng mỗi lần nhắc đến, giọng bà đều hơi nghẹn lại.
Đầu dây bên kia, bà nội lại rất nhanh lấy lại cái vẻ đanh đá thường ngày: “Mày đã khắc được cả giáo sư, thì sang nhận ngọn núi của chúng nó xem sao. Thành công thì là cái tốt, không thành công thì coi như cũng là gánh nghiệp được cho Lão Vương rồi.”
Tôi cầm điện thoại, chỉ thấy việc này quá lố bịch, quá hoang đường. Cái mê tín phong kiến này sao tự nhiên lại có tầm nhìn quốc tế thế này?
“Bà ơi…” Tôi nói nhỏ, “Thế này có phải ảo quá không?”
Bà cười gằn: “Lúc mày nhận tảng đá làm bố thì cũng ảo rồi, bây giờ bày đặt làm người bình thường cái nỗi gì?”
Tôi: “…”
Được. Rất có lý.
Cuối cùng bà chỉ chốt hạ một câu: “Tiền đưa rồi đấy, đi làm visa nhanh lên. Nhớ mang theo hương, chỉ đỏ với quả táo đi nhé.”
Cúp điện thoại xong, Thành Thành đứng cạnh run rẩy hỏi: “Bà mày bảo gì thế?”