Tôi từ từ ngẩng đầu lên, vẻ mặt đờ đẫn xen lẫn chút phức tạp: “Bà tao bảo tao đi nước ngoài.”
Thành Thành: “Du học à?”
“Không.”
“Đi du lịch?”
“Cũng không.”
Tôi hít sâu một hơi. “Đi sang nước Nhật Bổn lạy cái núi hoa anh đào kia mà nhận làm bố.”
Thành Thành: “…”
Nó nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một thằng sinh viên áp lực ra trường quá nên cuối cùng cũng hóa điên rồi.
Còn tôi, sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, mở trang web nộp đơn xin visa khẩn cấp. Hết cách rồi. Chuyện nhận bố từ nhỏ đến lớn, tôi tuy hay càm ràm, nhưng tính thực thi vẫn luôn rất cao.
Nửa tiếng sau, tôi nộp hồ sơ xong xuôi, thở dài một hơi sườn sượt.
Từ lúc nộp hồ sơ đến lúc nhận được kết quả cấp tốc, trước sau chưa đến một ngày. Tốc độ nhanh đến mức tôi còn phải tự hỏi hay là bên Lãnh sự quán cũng lờ mờ cảm nhận được một sứ mệnh thần bí nào đó, sợ làm chậm trễ đại sự của quốc gia.
Lúc đặt vé máy bay, nhìn con số trên trang web, tim tôi rỉ máu. Nhưng nhìn lại 2 vạn tệ bà nội vừa chuyển, tôi lại thấy số tiền này mang theo một kỳ vọng mộc mạc mà mãnh liệt.
— Đi đi con, ra ngoài sóng gió tục mệnh cho Lão Vương.
— Tiện thể trả thù giùm bà nội luôn.
Trước lúc tôi đi, bà nội lại gọi thêm cuộc nữa. Bà không nói lời dư thừa, chỉ xác nhận ba việc:
“Mang hương chưa?”
“Rồi ạ.”
“Chỉ đỏ đâu?”
“Mang rồi ạ.”
“Quả táo đâu?”
“Mang rồi ạ.”
Bà lúc này mới hài lòng: “Được, nhớ kỹ, quy trình không được lộn xộn.”
Tôi không nhịn được hỏi: “Bà ơi, con đi thật đấy à?”
“Đi đi…”
“Năm xưa ông nội cháu hy sinh vì nước quên thân. Dân mình lúc chưa có tài cán gì thì cứ yên phận lo sống qua ngày. Giờ cháu có cái bản lĩnh quái gở này, chẳng cần biết tác dụng lớn hay nhỏ, cứ thử một phen xem sao.”
Tôi: “…”
Tôi vừa thu dọn hành lý, vừa thấy mình giống hệt một món vũ khí chiến lược được dân gian bí mật điều động đi làm nhiệm vụ. Có điều vũ khí người ta thì đi máy bay quân sự, còn tôi thì đi máy bay giá rẻ.
Ngày máy bay hạ cánh, trời âm u sầm sì, không khí ẩm ướt khó chịu. Tôi đứng trên đường phố dị quốc, lưng đeo balo, tay kéo vali. Nhìn cái tên địa điểm du lịch nổi tiếng trên bản đồ chỉ đường, nội tâm phức tạp khó tả.
Người ta ra nước ngoài thì đăng mạng xã hội phong cảnh, đồ ăn ngon, ảnh chụp sống ảo. Còn tôi xuất ngoại, chủ đề chính là đi nhận bố xuyên biên giới.
Đến chân núi, tôi lượn một vòng trước. Dù sao cái trò nhận bố này ở làng tôi thì gọi là truyền thống, chứ ở nước ngoài thì người ta gọi là gây rối trật tự công cộng mất.
Tôi tìm một góc khá khuất, xác nhận xung quanh không ai để ý, mới lén lút lấy đồ nghề đã chuẩn bị sẵn ra. Ba nén hương. Một sợi chỉ đỏ. Một quả táo. Bộ ba huyền thoại tiêu chuẩn.
Tôi đặt quả táo cẩn thận, thắp hương, chắp hai tay lại, thành tâm dập đầu lạy ngọn núi kia ba lạy.
Đời tôi nhận đá, nhận cầu, nhận cây, nhận cả giáo sư. Giờ thì hay rồi, tôi bắt đầu nhận bố xuyên quốc gia. Cái cuộc đời này xếp vào thể loại nào cũng phải quy vào nhóm “Trạng thái tinh thần không ổn định”.
Làm xong mọi thủ tục, tôi đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, nhìn ngọn núi kia, khẽ gọi một tiếng:
“Bố nuôi.”
Gọi xong tự tôi cũng thấy vô lý vãi chưởng. Nhưng vô lý thì vô lý, cái sự bất an trong lòng tôi vì cái chết bất đắc kỳ tử của Giáo sư Trần thực sự đã vơi đi nhiều. Cứ như thể làm xong mớ thủ tục này thì mạng của Lão Vương lại được gia hạn thành công vậy.
Tôi thậm chí còn gửi tin nhắn báo cáo kết quả công việc cho bà nội:
[Đã xong. Quy trình đầy đủ.]
Bà nội trả lời lại trong vòng một nốt nhạc bằng một biểu tượng ngón tay cái, vô cùng mang dáng dấp của một vị lão tướng đang điểm binh chúc mừng quân sĩ thắng trận trở về.
Mấy ngày sau đó, tôi ngoan ngoãn làm một du khách bình thường lượn lờ ở bên đó một lúc rồi về nước.
Sau khi về nước, mọi chuyện thực sự bình yên trở lại.
Tôi tốt nghiệp suôn sẻ, bảo vệ khóa luận thành công, thậm chí đến tỷ lệ đạo văn cũng sát nút qua ải.
Trong khoảng thời gian đó, không có “người bố” mới nào xảy ra chuyện, không có tin tức kỳ quái nào, không có tai nạn sạt lở, sét đánh hay đâm xe bất ngờ nào nữa.
Sự bình yên này khiến tôi gần như nghĩ rằng bà nội lần này cuối cùng cũng chọn đúng đối tượng rồi.
Suy cho cùng, mấy ông trước, không là tảng đá thì là cây cầu, là cái cây, về bản chất cũng chỉ là chơi trò nhỏ lẻ.
Núi thì khác. Nó là núi mà lại! Lại còn là ngọn núi siêu nổi tiếng ở nước Nhật.
Nói về “Bảng xếp hạng năng lực làm Bố”, kiểu gì nó cũng phải thuộc tầm “đụng nóc”.
Tôi thậm chí còn nảy sinh một ảo giác thoáng qua: Có khi mọi thứ đúng là trùng hợp thật.
Cho đến mùa hè của 5 năm sau.
Tôi vừa xin nghỉ việc, đang cuộn tròn trong phòng trọ sửa CV.
Điện thoại bỗng đẩy thông báo một bản tin quốc tế.
Tiêu đề rất ngắn. Ngắn đến mức tôi nhìn qua một cái mà tim suýt ngừng đập.
[Động đất mạnh bất ngờ, một phần sườn núi Hoa Anh Đào sạt lở]
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, phải mất mười mấy giây mới lấy lại bình tĩnh để bấm vào xem.