4.

Ngày về kinh là một ngày nắng đẹp.

Phụ thân còn phải ở lại Bắc cảnh xử lý hậu sự chiến trường, ta và Lâm Nghiên đi trước.

Tề Diễn ra tiễn.

Hắn gầy đi rất nhiều, đáy mắt hằn đầy tia máu, nhưng vẫn cố gượng cười.

“Thượng lộ bình an.”

Ta gật đầu: “Thế tử cũng bảo trọng.”

Hắn mấp máy môi, dường như có lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ buông một câu:

“Lâm Nghiên, hãy đối xử thật tốt với nàng ấy.”

Lâm Nghiên trịnh trọng đáp: “Ta nhất định sẽ làm vậy.”

Xe ngựa khởi hành, khuất dần xa.

Ta vén rèm xe, ngoái đầu nhìn lại.

Tề Diễn vẫn đứng lặng yên ở đó, bóng dáng cô độc, dần thu bé lại thành một chấm nhỏ.

Lâm Nghiên nắm lấy tay ta: “Vân Chiêu, nàng đang nhìn gì vậy?”

Ta buông rèm xe xuống: “Không có gì.”

Về đến kinh thành, hôn sự được bắt tay chuẩn bị lại.

Nhà họ Lâm rất xem trọng việc này, tam thư lục lễ, mọi thứ đều chu toàn.

Ngày cưới ấn định vào mùng tám tháng Chạp.

Ôn Dư Lan có đến tìm ta một lần.

Cô ta ốm trơ xương, hoàn toàn không còn vẻ vinh quang của Thế tử phi ngày nào.

“Thôi tỷ tỷ, muội cầu xin tỷ… trả Diễn ca ca lại cho muội đi.”

Cô ta quỳ gối trước mặt ta, nước mắt đầm đìa

“Huynh ấy không chạm vào muội, không đoái hoài đến muội, suốt ngày uống rượu, luôn miệng gọi tên tỷ… Muội chịu hết nổi rồi…”

Ta đỡ cô ta dậy: “Ôn Dư Lan, chuyện tình cảm, không thể miễn cưỡng.”

Cô ta khóc nấc, “Nhưng huynh ấy là phu quân của muội!”

“Chúng muội là được thánh chỉ ban hôn, đã từng bái thiên địa! Sao tỷ có thể… sao tỷ có thể cướp mất huynh ấy?”

Ta bình thản nói, “Ta không cướp, là tự ngài ấy không buông bỏ được.”

“Nếu tỷ chịu gả cho ngài ấy, ngài ấy nhất định sẽ quay đầu—”

Ta ngắt lời cô ta

“Ôn Dư Lan, cô nghe cho rõ đây. Cho dù không có ta, thì giữa cô và Tề Diễn, cũng sớm đã xảy ra vấn đề rồi.”

Cô ta sững người, ngay lập tức suy sụp gào khóc.

“Nhưng muội có lỗi gì đâu… Muội chỉ là quá yêu huynh ấy…”

Yêu sao?

Yêu một người không hề yêu mình, vốn dĩ đã là một cái sai rồi.

Đêm trước ngày đại hôn, Tề Diễn trèo tường vào viện của ta.

Hắn say khướt, cả người nồng nặc mùi rượu, ánh mắt mơ màng.

“Vân Chiêu… nàng sắp gả cho người ta rồi sao?”

Ta bảo Xuân Đào lui xuống, rồi đỡ hắn ngồi.

“Tề Diễn, ngài nên về rồi.”

Hắn nắm chặt lấy tay ta

“Ta không về, Vân Chiêu, đừng gả cho hắn… Gả cho ta, có được không?”

Ta rút tay về: “Ngài say rồi.”

“Ta không say!”

Hắn nâng cao giọng

“Ta tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào! Vân Chiêu, ta biết sai rồi… nàng tha thứ cho ta, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”

“Không được.”

Mắt hắn đỏ hoe, “Ta có thể sửa, ta nhất định sẽ sửa! Nàng không thích ta uống rượu, ta sẽ cai!

“Nàng không thích ta lạnh nhạt, ta sẽ ngày ngày ở bên cạnh nàng! Nàng không thích Ôn Dư Lan, ta sẽ hưu nàng ta!

“Nàng muốn gì, ta cũng đều chiều theo nàng—”

“Ta muốn ngài buông tha cho ta.”

Ta nhẹ giọng, “Tề Diễn, đó là thứ duy nhất mà ta muốn.”

Hắn cứng đờ người.

Ta nói tiếp, “Kiếp trước ngài cứu ta, kiếp này ta cứu ngài một mạng, coi như thanh toán xong.”

“Từ nay về sau, ngài và ta không ai nợ ai, nẻo ai nấy bước. Đó chính là kết cục tốt nhất.”

“Nẻo ai nấy bước…”

Hắn lẩm bẩm nhắc lại, đột nhiên bật cười.

“Nàng thì hoan hỉ rồi, còn ta thì sao? Thôi Vân Chiêu, nàng đã từng nghĩ cho ta chưa? Không có nàng, làm sao ta hoan hỉ cho nổi?”

Ta xoay người, “Tề Diễn, đi đi. Đừng bao giờ đến nữa.”

Hắn đứng yên sau lưng ta rất lâu.

Cuối cùng, hắn thầm thì:

“Vân Chiêu, nếu ta chết, nàng có rơi lệ vì ta không?”

Ta không trả lời.

Hắn rời đi.

Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang.

Ta mặc giá y, bước lên kiệu hoa nhà họ Lâm.

Tiếng pháo nổ vang, nhạc hỉ rộn rã tận trời.

Lúc đi ngang qua phủ Vĩnh Ninh Hầu, ta thấy cổng lớn đóng chặt, vắng vẻ tiêu điều.

Chẳng còn can hệ gì tới ta nữa.

Kiệu hoa vững vàng tiến về phía trước, ta nhắm mắt dưỡng thần.

Những ái hận triền miên của kiếp trước, nay đã thành khói mây qua mắt.

Kiếp này, ta muốn sống cho chính bản thân mình.

Hôn lễ diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Bái thiên địa, vào động phòng.

Khoảnh khắc Lâm Nghiên vén khăn trùm đầu, ánh mắt đầy dịu dàng:

“Vân Chiêu, ta sẽ đối xử tốt với nàng.”

Ta gật đầu: “Thiếp biết.”

Huynh ấy nắm lấy tay ta:

“Chuyện cũ đã qua, từ nay về sau, chúng chúng ta sẽ sống những ngày tháng thật tốt đẹp.”

“Vâng.”

Nến đỏ đung đưa, soi bóng khắp căn phòng ngập tràn hỉ khí.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đang độ tuyệt đẹp.

Ba ngày sau, ngày lại mặt.

Phụ thân thấy ta sắc mặt hồng hào, vô cùng an ủi:

“Lâm Nghiên đối tốt với con, phụ thân cũng yên lòng rồi.”

“Huynh ấy rất tốt.”

“Tề Diễn…”

Phụ thân ngập ngừng, “Ngài ấy rời kinh rồi.”

Bàn tay đang cầm ấm trà của ta khựng lại: “Thế ạ?”

“Đi hôm trước, nói là tự xin đến Bắc cảnh trấn giữ biên cương, không có chiếu chỉ không được về kinh.”

Phụ thân thở dài, “Bệ hạ đã ân chuẩn.”

Ta gật đầu: “Cũng tốt.”

“Con không hỏi xem tại sao ngài ấy lại…”

Ta đặt ấm trà xuống

“Phụ thân à, ngài ấy là ngài ấy, con là con. Lựa chọn của ngài ấy, chẳng liên quan gì đến con.”

Phụ thân nhìn ta hồi lâu, rốt cuộc cười bảo:

“Phải, là phụ thân hồ đồ rồi. Lại đây, nếm thử chút trà Long Tỉnh mới chuyển tới này.”

Hương trà nghi ngút, năm tháng bình yên.

Cuộc sống sau hôn nhân bình đạm mà an tâm.

Lâm Nghiên làm việc ở Hàn Lâm viện, ngày nào cũng đi sớm về muộn, nhưng luôn dành thời gian để nói chuyện cùng ta, hỏi ta xem một ngày trải qua như thế nào.

Ta học cách quản lý việc nhà, thỉnh thoảng qua lại với các phu nhân quyền quý trong kinh, phần lớn thời gian ở nhà đọc sách, luyện chữ.

Xuân Đào nhận xét: “Tiểu thư, dạo này người cười nhiều hơn rồi.”

Thế sao?

Ta đưa tay chạm vào khóe môi.

Thì ra buông bỏ được một người, ngày tháng trôi qua lại nhẹ nhõm đến vậy.

Nửa năm sau, ta có hỉ.

Lâm Nghiên vui sướng như một đứa trẻ, ngày ngày áp tai vào bụng ta nói chuyện, bảo sau này sẽ dạy con đọc sách luyện chữ.

Phụ thân từ Bắc cảnh gửi về rất nhiều đồ bổ, trong thư viết:

“Con gái bình an, lòng vi phụ vô cùng an ủi.”

Mọi thứ đều đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Về phần Tề Diễn—

Bắc cảnh thỉnh thoảng có chiến báo gửi về, nhắc đến Thế tử Vĩnh Ninh Hầu dũng mãnh thiện chiến, liên tiếp lập chiến công.

Nhưng ta chưa bao giờ bận tâm nghe kỹ.

Con gái ta cất tiếng khóc chào đời vào mùa xuân.

Lấy tên là Lâm Niệm An, ước mong con một đời bình an suôn sẻ.

Lâm Nghiên bế con gái, túc trực bên cạnh ta.

Ta tựa lưng vào đầu giường, ngắm nhìn hai phụ tử, trong lòng dâng lên một sự bình yên tĩnh lặng.

Như vậy là đủ rồi.

Tương kính như tân, tháng năm tĩnh lặng.

Ngày con gái đầy tháng, rất nhiều khách khứa trong kinh đô đã đến.

Giữa buổi tiệc, có người nhắc đến Tề Diễn.

“Nghe đồn Thế tử bị thương nặng ở Bắc cảnh, suýt chút nữa mất mạng.”

“Đúng thế, trận đó đánh khốc liệt lắm, Thế tử một thân một ngựa xông thẳng vào doanh trại địch, chém giết bảy lần ra vào…”

“Bệ hạ định triệu ngài ấy về kinh dưỡng thương, nhưng ngài ấy đã từ chối, bảo rằng Bắc cảnh chưa dẹp yên, không còn mặt mũi nào trở về kinh.”

Ta ôm con gái vỗ về, coi như không nghe thấy gì.

Ôn Dư Lan cũng đến dự.

Cô ta đã tái giá với một phú thương Giang Nam, hiện đang theo phu quân làm ăn ở kinh thành. Quần áo lụa là gấm vóc, nhưng thần sắc lại tiều tụy.

Cô ta tìm gặp ta, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Thôi tỷ tỷ… không, Lâm phu nhân, Diễn ca ca ngài ấy… vẫn luôn không quên được phu nhân.”

Ta ngước mắt:

“Ôn nương tử, hôm nay là tiệc đầy tháng của con gái ta, không nên nói những lời mất vui này.”

“Nhưng huynh ấy ở Bắc cảnh, mỗi lần ra trận đều lao lên phía trước nhất, trông cứ như…” Cô ta cắn môi

“Giống như là đang tìm chết vậy.”

Ta thản nhiên nói, “Đó là sự lựa chọn của ngài ấy.”

“Ôn nương tử, cô đã cải giá rồi thì nên chăm lo sống cuộc đời của mình cho tốt. Cứ mãi vương vấn chuyện cũ của người khác, cũng chẳng có lợi lộc gì cho cô đâu.”

Cô ta ngẩn người, cười khổ: “Phu nhân nói đúng.”

Cô ta xoay người rời đi.

Ta nhìn theo bóng lưng của cô ta, lòng không chút bận tâm.

Năm con gái lên ba, Bắc cảnh truyền tin dữ.

Thế tử Vĩnh Ninh Hầu Tề Diễn, tử trận sa trường.

Trận chiến đó quân ta đại thắng, người Địch đầu hàng, ký hòa ước mười năm.

Ngài ấy là anh hùng, lấy thân đền nợ nước, được truy phong Hộ Quốc Tướng quân.

Bệ hạ hạ lệnh hậu táng, bá quan đưa tiễn.

Lúc tin tức truyền đến phủ họ Lâm, ta đang dạy con gái nhận chữ.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Xuân Đào đỏ hoe hai mắt nói xong, dè dặt nhìn sắc mặt ta.

Ta gật đầu: “Ta biết rồi.”

Đầu ngọn bút hơi khựng lại, mực nhòe ra trên mặt giấy.

Ta lấy một tờ giấy khác, tiếp tục dạy con gái:

“Chữ này đọc là ‘An’, trong từ Bình An.”

Con gái dùng giọng điệu trẻ thơ nũng nịu đọc theo:

“An.”

Lâm Nghiên bãi triều trở về, thần sắc vô cùng nặng nề.

“Vân Chiêu, chuyện của Tề Diễn…”

“Thiếp nghe nói rồi.”

Ta ngắt lời huynh ấy

“Triều đình ắt có chu cấp, Hầu phủ ắt có an bài. Chúng ta và Hầu phủ xưa nay không qua lại, không cần phải đa đoan.”

Huynh ấy trầm mặc một lát, rồi nắm lấy tay ta:

“Nếu nàng cảm thấy khó chịu…”

Ta ngước nhìn phu quân

“Lâm Nghiên, thiếp và ngài ấy từ lâu đã ân oán rạch ròi. Sự sống hay cái chết của ngài ấy, thiếp cũng sẽ không đau buồn.”

Lời này nói ra nghe thật tuyệt tình.

Nhưng đó là sự thật.

Tang lễ của Tề Diễn, ta không đi.

Lâm Nghiên đại diện Lâm gia đến dự, lúc trở về huynh ấy nói, tang lễ được tổ chức cực kỳ long trọng, Bệ hạ đích thân ban thụy hiệu “Trung Dũng”.

Ôn Dư Lan khóc đến mức ngất lịm đi trước linh cữu, sau đó được nhà phu quân đón về.

Lão Hầu gia của Hầu phủ chỉ sau một đêm mà bạc trắng cả mái đầu.

Lâm Nghiên đưa cho ta một bức thư được chép lại

“Ngài ấy có để lại di thư. Bệ hạ truyền lệnh sao chép gửi các phủ, coi như một sự ngợi khen.”

Ta nhận lấy, lướt nhìn một vòng.

Bức thư rất ngắn, đa số là bàn về việc triển khai quân vụ, hệ thống phòng ngự ở Bắc cảnh, tuyệt nhiên không nhắc nửa chữ đến chuyện tư.

Chỉ để lại một câu duy nhất ở cuối thư.

【Thử sinh dĩ tận, vô hám vô oán.】

(Đời này đã tận, không tiếc không oán)

Ta trả bức thư lại: “Chàng cất đi, dẫu sao cũng là công thần được triều đình ngợi khen.”

“Vân Chiêu, nàng thực sự…”

Ta nhìn huynh ấy, “Lâm Nghiên, lúc gả cho chàng, thiếp đã sớm buông bỏ rồi.

“Hiện tại dù ngài ấy là anh hùng hay tội nhân, thì cũng chỉ là một cái tên lưu trên sử sách. So với Thôi Vân Chiêu thiếp đây, chẳng còn bất cứ sợi dây liên quan nào.”

Huynh ấy nhìn ta, hồi lâu sau mới dang tay ôm ta vào lòng.

“Được, chúng ta không nhắc tới nữa.”

Năm con gái mười lăm tuổi, đã được định hôn.

Nhà thông gia là công tử con nhà thư hương quyền thế, dung mạo phẩm hạnh đều đoan chính, đối đãi với con bé rất mực chân thành.

Đêm trước khi xuất giá, con gái hỏi ta: “Mẫu thân, người có từng yêu phụ thân không?”

Ta vuốt ve mái tóc của con: “Đương nhiên là có yêu.”

“Vậy… người có từng yêu ai khác không?”

Ta khựng lại một nhịp, mỉm cười đáp: “Trẻ con hỏi mấy chuyện này làm gì?”

“Con chỉ muốn biết, thứ tình cảm thế nào mới được coi là chân ái.”

Con gái tựa cằm vào vai ta

“Phụ thân đối xử với người rất tốt, người đối với phụ thân cũng rất tốt. Nhưng đôi khi con cảm giác… trong lòng người có một góc khuất, không ai có thể bước vào.”

Ta im lặng rất lâu.

“Niệm Niệm, trái tim con người rất rộng lớn, có thể chứa đựng rất nhiều người. Nhưng trái tim cũng rất nhỏ bé, có những góc, chỉ đành dành lại cho quá khứ.”

Ta nhẹ giọng bảo

“Nhưng con phải nhớ, người hiện diện ngay trong hiện tại, mới là người đáng để ta trân trọng nhất.”

“Vậy… mẫu thân có trân trọng phụ thân không?”

“Trân trọng chứ.”

Ta gật đầu, “Rất trân trọng.”

Con gái nghe có vẻ hiểu mà lại như không hiểu, nhưng không gặng hỏi thêm nữa.

Ngày hôm sau, con bé vẻ vang lên kiệu hoa xuất giá.

Ta và Lâm Nghiên đứng ở cửa, dõi theo kiệu hoa khuất bóng.

Huynh ấy nắm tay ta: “Vân Chiêu, những năm qua, cảm ơn nàng.”

“Phải là thiếp cảm ơn chàng mới đúng.”

Ta quay sang nhìn huynh ấy, “Cảm ơn chàng, vì đã cho thiếp một mái nhà.”

Huynh ấy cười, trong đôi mắt già nua lấp lánh ngấn lệ.

Lâm Nghiên ra đi vào năm sáu mươi lăm tuổi.

Huynh ấy bệnh mất, ra đi vô cùng an tường.

Trước lúc lâm chung, huynh ấy nắm tay ta trăng trối:

“Vân Chiêu, kiếp này lấy được nàng, là phúc phận lớn nhất của ta.”

Ta siết chặt tay phu quân: “Kiếp sau, chúng ta lại làm phu thê.”

Huynh ấy mỉm cười rồi nhắm nghiền hai mắt.

Con gái dẫn cháu ngoại về chịu tang.

Ta trở thành Lão thái quân của phủ họ Lâm, ngày ngày vui vầy bên con cháu, cuộc đời tự tại nhàn nhã.

Thỉnh thoảng, ta sẽ đến ngôi miếu ngoại ô thành để thắp hương.

Có một lần, tại khu nghĩa trang phía sau miếu, ta nhìn thấy mộ phần của Tề Diễn.

Một tấm bia vô cùng giản dị, bên trên khắc dòng chữ “Mộ Hộ Quốc Tướng quân Tề Diễn”.

Trước bia mộ bày biện hoa quả tươi, hẳn là thường xuyên có người đến quét tước dọn dẹp.

Ta dừng chân chốc lát, rồi quay gót rời đi.

Tiểu sa di theo sau hỏi: “Thí chủ quen biết vị Tướng quân này sao?”

“Cố nhân.” Ta lãnh đạm đáp.

“Câu chuyện về vị Tướng quân này, phương trượng trong miếu thường hay kể lại.”

Tiểu sa di nói tiếp, “Nghe bảo trước lúc lâm chung, ngài ấy để lại một câu, được khắc ở phía sau tấm bia.”

Bước chân ta hơi khựng lại: “Câu gì?”

“Thử sinh phụ nhất nhân, lai thế bất tương phùng.”

(Một đời này phụ một người, kiếp sau xin đừng tương phùng).

Ta đứng chết trân tại chỗ, hồi lâu sau mới bật cười một tiếng khe khẽ.

“Đi thôi.”

Gió núi thổi qua, làm tà áo bay bay.

Những chuyện xa xưa giống như sương khói, tiêu tán vào trong hư vô.

—HẾT—


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!