Trong kỳ săn xuân tại bãi săn hoàng gia, ta bị người khác ngấm ngầm hạ xuân dược (không làm không được).
Lúc thần trí mơ hồ, ta lại lạc vào lều của Tề Diễn.
Trước bao ánh mắt dõi theo, hắn ôm ta bước ra ngoài trong bộ dạng y phục xộc xệch.
Ngay trong ngày hôm đó, thánh chỉ ban hôn được truyền xuống.
Thế tử phủ Vĩnh Ninh Hầu, Tề Diễn, lập tức thành thân với đích nữ phủ Trấn Bắc Tướng quân, Thôi Vân Chiêu.
Chỉ là đến tận sau này ta mới biết, trong tim hắn từ lâu đã có người khác.
Đêm động phòng, hắn vén khăn voan đỏ lên, đôi mắt lạnh buốt không chút nhiệt độ.
“Thôi Vân Chiêu, cô đã hao hết tâm cơ để bước vào cửa phủ này, vậy thì nên chuẩn bị sẵn cái giá phải trả.”
Mùa đông năm ấy, trận tuyết cuối cùng phủ trắng kinh thành.
Ta nhiễm phong hàn, sốt cao không lui.
Nha hoàn quỳ xuống cầu xin hắn mời đại phu, vậy mà hắn ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Ta sốt mê man suốt một ngày một đêm.
Khoảnh khắc nhắm mắt, điều cuối cùng ta nghĩ đến là…
Nếu còn có kiếp sau, ta tuyệt đối sẽ không gặp lại Tề Diễn nữa.
Nhưng khi mở mắt lần nữa, ta lại đứng giữa khu rừng ở bãi săn năm xưa.
Dược tính vừa phát tác, cả người nóng rực như thiêu đốt.
Ta cắn mạnh đầu lưỡi đến bật m//á/u, xoay người chạy về hướng hoàn toàn ngược lại với kiếp trước.
Ở đó có một đầm nước lạnh.
Tề Diễn, đời này chúng ta đường ai nấy đi.