1.
Nước trong đầm lạnh thấu x ư ơ n g.
Ta ngâm cả người xuống, dược tính bị ép lui vài phần, thần trí dần dần tỉnh táo lại.
Lúc leo lên bờ, cả người ướt sũng, chân tay lạnh cứng.
Ta vắt khô nước trên vạt áo, mượn ánh trăng để nhận phương hướng.
Doanh trướng của phủ Trấn Bắc Tướng quân ở phía đông, cần phải đi xuyên qua khu rừng này.
Vừa bước được vài bước, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
“Ai ở đó?”
Là giọng của Tề Diễn.
Người ta cứng đờ, không quay đầu lại mà rảo bước nhanh hơn.
“Đứng lại!”
Hắn đuổi theo.
Dưới ánh trăng, hắn bận bộ kỵ trang màu mực, bên hông đeo kiếm, mặt mày đẹp như tranh vẽ.
Đẹp hệt như trong ký ức, và cũng lạnh lẽo hệt như vậy.
Hắn nhìn rõ mặt ta, sửng sốt: “Thôi Vân Chiêu?”
Ta cúi đầu hành lễ: “Thế tử.”
Hắn nhíu mày đ á n h giá bộ y phục ướt sũng của ta
“Sao cô lại… rơi xuống nước?”
Ta thản nhiên đáp:
“Không cẩn thận trượt chân ngã. Không làm phiền nhã hứng của Thế tử, cáo từ.”
“Đợi đã.”
Hắn cản ta lại, “Trên người cô có mùi gì vậy?”
Dược tính tuy đã lui, nhưng mùi hương ngọt ngào đó vẫn chưa tan hết.
Ta lùi lại nửa bước: “Thế tử ngửi nhầm rồi.”
Ánh mắt hắn hơi sầm lại, đột nhiên đưa tay bắt lấy cổ tay ta:
“Cô bị hạ dược?”
“Không có.” Ta muốn rút tay về, nhưng hắn lại nắm chặt hơn.
Hắn chằm chằm nhìn ta, ánh mắt sắc bén
“Ai hạ dược cô? Nói cho ta biết, ta sẽ làm chủ cho cô.”
Ta chỉ thấy nực cười.
Kiếp trước hắn cố chấp cho rằng ta giở thủ đoạn, chỉ vì muốn gả cho hắn.
Hận ta đến tận x ư ơ n g tủy vì đã chia rẽ hắn và Ôn Dư Lan.
Bất luận ta giải thích thế nào, hắn cũng chưa từng tin.
Cho dù ta có bày chứng cứ ra trước mặt hắn.
Ta mỉm cười:
“Thật sự không có. Nếu Thế tử không còn việc gì, ta xin phép về trước.”
Hắn ngây người tại chỗ, trầm mặc giây lát rồi buông tay.
Ta hơi nhún người hành lễ, sau đó quay lưng rời đi.
Về đến doanh trướng, nha hoàn Xuân Đào sợ hãi.
“Tiểu thư! Sao người lại ướt thế này? Lỡ đổ bệnh thì làm sao!”
Ta mặc kệ muội ấy giúp ta thay đồ, lau tóc, cả người cứ ngây ngốc.
Thật sự đã sống lại rồi.
Trở lại mười năm trước, ngày thứ ba của kỳ săn bắn mùa xuân.
Xuân Đào lo lắng nói:
“Tiểu thư, sắc mặt người kém quá. Có phải nhiễm lạnh rồi không? Nô tỳ đi nấu canh gừng.”
“Không cần.”
Ta kéo muội ấy lại
“Xuân Đào, muội âm thầm đi dò hỏi xem, đêm nay… bên phía Thế tử có động tĩnh gì không?”
Xuân Đào tuy khó hiểu nhưng vẫn đi.
Nửa canh giờ sau, muội ấy quay lại, vẻ mặt kỳ lạ.
“Tiểu thư, nghe nói… Thế tử bế một cô gái về doanh trướng.”
Tim ta giật thót: “Ai?”
“Là, là vị Biểu tiểu thư của nhà họ Ôn, Ôn Dư Lan.”
Ôn Dư Lan, chính là người mà hắn giấu trong lòng.
Xuân Đào hạ giọng
“Nghe đồn Ôn tiểu thư bị hạ dược, ở trong lều của Thế tử… bị người ta bắt gặp. Giờ khá nhiều người biết chuyện này rồi.”
Ta ngẩn ra, rồi chợt bật cười.
Thì ra là vậy.
Cũng tốt.
Người có tình cuối cùng cũng thành quyến thuộc, ta nên mừng cho bọn họ.
“Tiểu thư, người cười gì vậy?” Xuân Đào không hiểu.
Ta ngừng cười, nhẹ giọng nói:
“Xuân Đào, thu dọn đồ đạc, sáng mai chúng ta hồi phủ sớm.”
“Nhưng kỳ săn bắn mùa xuân còn hai ngày nữa mới kết thúc…”
“Không ở nữa.”
Ta nhìn màn đêm sầm uất ngoài trướng
“Nơi này, ta không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa.”
Ngày thứ hai, ta dẫn Xuân Đào rời bãi săn từ sớm, trở về phủ Tướng quân.
Phụ thân vẫn đang trấn thủ Bắc cảnh, trong phủ chỉ có ta và vài lão bộc.
Thanh tĩnh, đúng là thứ ta muốn.
Sau buổi trưa, trong cung có người tới.
Ma ma bên cạnh Hoàng hậu cung kính nói:
“Thôi tiểu thư, Hoàng hậu nương nương triệu người vào cung nói chuyện.”
Lòng ta hơi chùng xuống, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính đáp lời.
Ngồi xe ngựa vào cung, dọc đường lòng cứ thấp thỏm.
Kiếp trước lúc này, thánh chỉ ban hôn đã xuống, Hoàng hậu triệu kiến ta là để răn dạy theo thông lệ.
Kiếp này… lại là chuyện gì?
Trong cung Phượng Nghi, Hoàng hậu ngồi ngay ngắn ở ghế trên, thần sắc ôn hòa.
“Vân Chiêu đến rồi, ngồi đi.”
Ta vâng lời ngồi xuống, rũ mắt chờ đợi.
“Chuyện đêm qua ở bãi săn, con nghe nói rồi chứ?” Hoàng hậu chậm rãi lên tiếng.
“Thần nữ có nghe qua một chút.”
Hoàng hậu thở dài
“Nha đầu nhà họ Ôn bị hạ dược, đi nhầm vào lều của Diễn nhi, bị không ít người nhìn thấy.”
“Diễn nhi đến cầu xin bổn cung, muốn xin một đạo thánh chỉ ban hôn, cưới Ôn Dư Lan làm chính thê.”
Đầu ngón tay ta hơi run lên.
“Con thấy thế nào?” Hoàng hậu chợt hỏi.
Ta ngẩng đầu: “Thần nữ ngu muội, không dám lạm bàn.”
“Bổn cung muốn nghe con nói thật.”
Hoàng hậu nhìn ta
“Diễn nhi vốn dĩ nên là vị hôn phu của con. Ba năm trước, Bệ hạ đã có ý tác hợp cho hai đứa, chỉ là khi đó con còn nhỏ tuổi nên tạm gác lại.
“Nay xảy ra chuyện như vậy… nếu con nguyện ý, bổn cung có thể bảo Bệ hạ ban hôn cho hai đứa. Ôn Dư Lan, cùng lắm chỉ làm trắc thất.”
Kiếp trước, Hoàng hậu cũng hỏi như vậy.
Khi đó ta tràn ngập vui mừng, tưởng rằng được gả cho người trong lòng, liền gật đầu đồng ý.
Nhưng kết quả là mười năm lạnh nhạt, một đời thê lương.
Ta đứng dậy, quỳ xuống.
Ta dập đầu sát đất, “Nương nương hậu ái, thần nữ vô cùng cảm kích.”
“Chỉ là… Thế tử ái mộ Ôn cô nương, hai người đã có duyên phận, thần nữ không muốn xen ngang.
“Khẩn xin nương nương tác thành cho Thế tử và Ôn cô nương, thần nữ nguyện chung thân không gả, cũng tuyệt đối không oán hận.”
Hoàng hậu im lặng hồi lâu.
“Con thực sự nghĩ vậy sao?”
“Vâng.”
“Không hối hận?”
Ta kiên định nói, “Không hối hận.”
Hoàng hậu lại thở dài.
“Thôi được rồi, con đã nói vậy, bổn cung cũng không miễn cưỡng.
“Chỉ là Vân Chiêu, con phải biết, bỏ lỡ Diễn nhi, kinh thành khó mà tìm được mối hôn sự nào có gia thế như vậy nữa.”
“Thần nữ hiểu rõ.”
Ta nhẹ giọng nói
“Thần nữ thà gả vào một nhà bình thường, phu thê tương kính như tân, cũng không muốn làm kẻ thứ ba chướng mắt đó.”
Lúc xuất cung đã là chạng vạng.
Xe ngựa đi đến phố Chu Tước thì đột nhiên dừng lại.
“Tiểu thư, xe ngựa của phủ Vĩnh Ninh Hầu cản đường.” Phu xe bên ngoài bẩm báo.
Ta vén rèm xe, nhìn thấy chiếc xe ngựa màu đen quen thuộc đó.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )
Của Tề Diễn.
Hắn đang xuống xe, đi về hướng ta.
Ta buông rèm xuống, nghe thấy giọng hắn vang lên bên ngoài:
“Thôi tiểu thư, có thể nhường bước nói chuyện không?”
Chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Ta xuống xe, theo hắn đi đến một góc vắng vẻ bên đường.
“Hoàng hậu nương nương triệu cô vào cung rồi?” Hắn đi thẳng vào vấn đề.
“Vâng.”
“Đã nói gì?”
Ta nhướng mắt nhìn hắn: “Thế tử không phải đã đoán được rồi sao?”
Hắn hơi nhíu mày: “Cô từ chối rồi?”
“Vâng.”
Ta bình tĩnh đáp
“Thế tử và Ôn cô nương là trời sinh một cặp, thần nữ không dám quấy rầy.”
Hắn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt phức tạp.
“Thôi Vân Chiêu, cô có biết đạo thánh chỉ ban hôn này có ý nghĩa gì không?
“Nếu cô đồng ý, cô chính là Thế tử phi của Vĩnh Ninh Hầu, là Hầu phu nhân nhất phẩm tương lai. Ôn Dư Lan cho dù có bước qua cửa, cũng không thể vượt mặt cô.”
Ta bỗng bật cười.
“Thì sao chứ? Thế tử muốn nói là, ta nên đội ơn mà nhận chỉ, rồi cùng Ôn cô nương chung một phu quân, chờ đợi chút tình thương bố thí thi thoảng của ngài?”
Sắc mặt hắn sầm xuống: “Ta không có ý đó.”
“Vậy là ý gì?”
Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách.
“Thế tử, lời đã nói rõ, không ngại thẳng thắn một chút.
“Ngài nhận định Thôi Vân Chiêu ta là kẻ hám phú quý, không từ thủ đoạn, nay ta chủ động rút lui, tác thành cho ngài và người ngài yêu, ngài nên vui mừng mới phải. Cớ sao phải đến đây hỏi ta những lời này?”
Hắn ngây người.
Rất lâu sau mới trầm giọng nói:
“Đêm qua… cô bị hạ dược, có phải có người hãm hại?”
Ta hỏi ngược lại
“Có quan trọng không? Thế tử đã cứu người cần cứu, cớ gì phải bận tâm đến chuyện của một kẻ không quan trọng như ta?”
“Nếu cô bị hãm hại, ta có thể giúp cô điều tra…”
“Không cần đâu.”
Ta ngắt lời hắn, “Bất luận có phải hãm hại hay không, kết quả cũng không thay đổi.
“Thế tử, từ nay về sau, ngài và ta cầu về cầu, đường về đường, nam nữ cưới gả không liên quan đến nhau. Đó chính là kết cục tốt nhất.”
Nói xong, ta quay lưng đi về phía xe ngựa.
Hắn gọi với theo từ phía sau: “Thôi Vân Chiêu!”
Ta không ngoảnh lại.
Dặn phu xe tiếp tục lên đường.
Ba ngày sau, thánh chỉ ban hôn được ban xuống.
Thế tử Vĩnh Ninh Hầu Tề Diễn, lấy Ôn thị Dư Lan làm chính thê, chọn ngày lành cử hành hôn lễ.
Tin tức lan truyền khắp kinh thành, ai ai cũng ca tụng Thế tử trọng tình trọng nghĩa, không phụ ân nhân.
Phủ Tướng quân vẫn quạnh quẽ như cũ.
Ta bảo quản gia đóng cửa tạ khách, cáo ốm không ra ngoài.
Xuân Đào khó hiểu:
“Tiểu thư, người thực sự không buồn chút nào sao? Thế tử ngài ấy… lẽ ra phải là phu quân của người.”
Ta đang tỉa một chậu lan, nghe vậy liền cười:
“Thứ không thuộc về mình, có cưỡng cầu cũng chỉ là trái đắng.”
“Nhưng mà—”
Ta đặt kéo xuống
“Xuân Đào, đi thu dọn hành lý đi. Phụ thân gửi thư đến, cho phép ta về Bắc cảnh ở một thời gian. Vài ngày nữa, chúng ta sẽ xuất phát.”
“Về Bắc cảnh?”
Xuân Đào mừng rỡ
“Thật sao ạ? Tiểu thư, chúng ta đã ba năm không về đó rồi!”
“Đúng vậy.”
Ta nhìn về phương Bắc, “Ba năm rồi.”
Cái chốn kinh thành này, phồn hoa là của người ta, náo nhiệt là của người ta.
Chỉ có Bắc cảnh, mới là nhà của ta.
Một ngày trước khi xuất phát, có một vị khách không mời mà đến.
Ôn Dư Lan.
Cô ta mặc bộ y phục màu hồng đào, đầu cài trâm vàng, đã mang dáng dấp của vị hôn thê Thế tử.
Chân mày nhu thuận, khác hẳn vị Biểu tiểu thư yếu đuối nhu nhược trong ký ức của ta.
Cô ta cười tươi rói, dịu dàng gọi ta
“Thôi tỷ tỷ, không mời mà đến, mong tỷ tỷ đừng trách.”
Ta mời cô ta ngồi, bảo Xuân Đào dâng trà.
“Hôm nay Ôn cô nương đến đây, có điều gì chỉ giáo?”
Cô ta nhấp một ngụm trà
“Chỉ giáo thì không dám, chỉ là có mấy lời, muốn nói rõ với tỷ tỷ. Ngày ở bãi săn đó… đa tạ tỷ tỷ đã tác thành.”
Ta ngước mắt nhìn cô ta.
Cô ta nhẹ giọng nói, “Muội biết, vốn dĩ tỷ tỷ mới là người gả cho Diễn ca ca.”
“Là muội may mắn, có được cơ hội này. Nếu trong lòng tỷ tỷ có oán hận, Dư Lan nguyện bồi tội với tỷ tỷ.”
Nói rồi, cô ta lại định đứng lên hành lễ.
Ta ấn cô ta xuống: “Không cần. Ta không oán hận, cô cũng không cần bồi tội.”
Cô ta sững người: “Tỷ tỷ thực sự không để tâm chút nào sao?”
“Không để tâm.”
Cô ta ấp úng, “Nhưng Diễn ca ca ngài ấy… mấy ngày nay ngài ấy luôn nhắc đến tỷ tỷ.
“Nói đêm đó tỷ tỷ bị hạ dược, e là bị người ta tính kế, còn nói muốn điều tra rõ ràng…”